Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
cúi đầu cười nói: “Đừng vội, vẫn chưa đến lúc đâu.”
Mười phút sau, không biết có thứ gì đó phát ra âm thanh tiếng trống trầm thấp, Trần Dư Phi đang nhắm mắt, nhưng vẫn có thể cảm giác thấy bên ngoài sáng lên, giống như có rất nhiều ngọn đèn được bật lên.
“Được rồi, mở mắt ra đi.”
Trần Dư Phi nghe lời từ từ mở mắt ra, hết sức kinh ngạc khẽ thốt lên một tiếng, quay đầu nhìn Nhiếp Phong.
Nơi anh và cô đang đứng đây, không biết từ lúc nào đã dựng lên bốn mặt màn bạc phim điện ảnh ngoài trời to lớn, bao vây xung quanh đặt hai người vào trung tâm. Trung tâm của mỗi màn bạc đều có một vòng sáng, đó là hình ảnh được chiếu lên màn ảnh bởi máy chiếu.
Vòng sáng dần trở nên to lớn, cho tới khi phân bố rộng khắp cả tấm màn bạc. Toàn bộ một màu trắng chầm chậm tỏa sáng với mức độ khác nhau, cả một vùng biển mây màu xanh lam hiện ra trước mắt. Trên biển mây có một bức hình cắt màu đậm cực lớn, đó là hình mặt bên thiên thần Kiếm Dực đang cúi đầu khóc thầm, mái tóc dài của cô bị làn gió trong không trung thổi tung bay, hơi xoăn lên, uốn lượn tạo thành một hàng chữ tiếng Anh màu đồng gỉ sét xưa cũ.
NIGHTWISH
Trần Dư Phi bịt chặt miêng không dám tin, khúc nhạc dạo đầu đã vang lên. Thiên thần trên màn ảnh ẩn đi, MTV mà Sleeping sun đã chế tác một cách tuyệt đẹp, đồng thời bắt đầu được phát trên cả bốn màn ảnh, Tarja giống như một nữ vương dẫn theo bốn chiến sĩ phía sau, xuất hiện một cách cao quý trên chiến trường thi thể ngang dọc khắp nơi.
Đoạn MTV này được cẩn thận phối thêm nguyên giọng của Tarja, giọng hát trầm thấp mà mộc mạc của cô thoát ra khỏi hộp nhạc, vang vọng trong vùng núi hoang sơ tĩnh lặng này. Xung quanh Trần Dư Phi nơi nào cũng là tiếng hát, khắp chốn đều là ánh sáng biến ảo. Cô ngẩng cao đầu, nhìn ngắm đám mây đen trôi nổi trong bầu trời màu đỏ tươi trên màn ảnh, Tarja tay nắm một lá cờ chiến màu đỏ, người mặc áo trắng, tóc đen tung bay.
Sự mê hoặc này vô cùng chân thực, chân thực tới mức khiến người ta bó tay, khiến người ta phát run, cứ phải giương mắt nhìn có rồi sẽ có một ngày từ từ biến mất, chi bằng nghiến răng bức ép chính mình tin rằng tất cả chỉ là một giấc mộng hư cấu. Đời người chính là dòng nước chảy, cô biết, luôn có một điểm cuối cùng khắc sâu trong tâm trí, cô không cách nào động đậy được, tất cả sức lực đã bị cướp đoạt hết, tất cả tư duy đều bị ngừng lại. Chỉ là không ngừng chảy trôi, lòng sông đột nhiên dốc xuống, đổ vào vực sâu.
Bài hát bốn phút rất ngắn ngủi. Nhưng thời gian tới giờ phút này đã mất đi ý nghĩa, không còn là tiêu chuẩn đo lường nữa, chỉ là một dấu mốc nhỏ khắc sâu trong tâm hồn, ghi dấu bắt đầu từ hôm nay, là điểm khởi đầu cô chính thức tin tưởng.
Nhiếp Phong nhẹ nhàng ôm chặt lấy Trần Dư Phi, nhìn đôi mắt của cô trong ánh sáng còn sót lại trên màn ảnh, mỉm cười nói với cô: “Anh chỉ là, không muốn trong cuộc đời của em có bất cứ sự tiếc nuối nào.”
Những thứ phải từ bỏ, phải phụ lòng
Phụ nữ chìm đắm trong tình yêu có một khuyết điểm chung, đó chính là vội vã muốn cùng người khác chia sẻ hạnh phúc của mình, có lẽ còn mang chút ý tứ khoe khoang. Có điều tình yêu của Trần Dư Phi lại chỉ có thể chính bản thân cô một mình đóng chặt cửa tận hưởng. Không thể nói, không dễ nói.
Nỗi khó chịu này chỉ có đến phòng tập thể thao luyện tập boxing tự do mới có thể phát tiết hết được.
Nhiếp Phong rất bận rộn, thường xuyên phải đi công tác, thời gian ở bên cô không nhiều. Số lần tới phòng tập thể thao dần dà nhiều hơn, cũng từ từ quen được hai người bạn có thể tán chuyện dăm ba câu, có lúc gọi điện hẹn nhau cùng đi tập, hoặc sau khi tập xong cùng tìm một nơi ngồi uống cốc cà phê.
Số lượt tới Đoàn gia cũng càng lúc càng nhiều, em họ của Đoàn Vân Phi là Cát Tuyết Phi lúc rảnh rỗi nghe nói Trần Dư Phi luyện tập ở Impulse, cực kỳ hứng thú chạy tới nói với cô: “Chẳng có cách nào, lớp tập thể dục em đăng ký tới hàng mấy lần rồi, đều là đầu voi đuôi chuột hết, chẳng lần nào kiên trì được. Nhìn những khối mỡ trên người em bây giờ, từng vòng từng vòng một! Nếu tập luyện cùng chị dâu, chị có thể đốc thúc em, em phải noi gương theo chị, lấy chị làm mục tiêu phấn đấu của em, sớm ngày tập luyện thành vóc dáng tiêu chuẩn như chị!”
Gia cảnh Cát Tuyết Phi cực tốt, trưởng thành trong sự nuông chiều của bố mẹ, cô bé không hề có hoài bão lí tưởng, tâm nguyện lớn nhất chính là ngoài trừ chơi bời vẫn là chơi bời. Cát đại tiểu thư từ nhỏ thuộc loại học sinh có thành tích học tập kém nhất, kém tới nỗi bố mẹ chẳng có mặt mũi nào mà đi họp phụ huynh, đều bảo thư kí hoặc trợ lí đi thay. Tất cả đều là chi tiền mua điểm, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì cô bé được gửi ra nước ngoài, bố mẹ chỉ hi vọng cho dù không học được gì nhiều, học được hai câu ngoại ngữ cũng là tốt rồi. Nào ngờ đại tiểu thư lợi dụng thời gian hơn hai mươi ngày trước khi khai giảng, giấu người nhà lén lút chuyển từ châu Âu sang Bắc Mĩ, sau khi đã in hết dấu chân lên các cường quốc tư bản chủ nghĩa phương Tây liền xách ba lô về nước, hỏ