Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.
ộp sữa chua, Trần Dư Phi đứng trước cửa thư phòng nhìn vào bên trong, Nhiếp Phong vẫn đang ngồi sau bàn làm việc, vừa lật xem những tài liệu trên bàn, vừa nhập gì đó vào máy tính. Cô không muốn làm phiền anh, quay người định đi, khóe mắt Nhiếp Phong nhìn thấy bóng dáng của cô, liền mỉm cười ngẩng đầu: “Qua đây.”
Ding dong, ding dong. Chuông cửa đột nhiên reo lên.
Hai người đồng thời ngơ ngác, phản ứng đầu tiên của Trần Dư Phi chính là nhanh chóng đẩy anh ra, Nhiếp Phong nhăn mày nắm chặt cổ tay cô, cô vội vàng nhỏ tiếng: “Có người đến!”
“Mặc kệ!”. Nhiếp Phong sa sầm nét mặt kép tay Trần Dư Phi, tiếp tục bắt đầu từ nơi vừa nãy bị đứt đoạn, giống như một đứa trẻ giẫn dỗi, động tác càng kịch liệt hơn khi nãy. Trần Dư Phi vừa căng thẳng vừa tức cười, ôm chặt lấy đầu anh, ngón tay luồn vào tóc anh, vừa muốn đẩy ra, vừa muốn kéo sát vào.
Nhưng âm thanh “ding dong ding dong” vẫn không chịu buông tha, có khí thế như nếu không mở cửa thì quyết không ngừng vậy. Nhiếp Phong áp sát khuôn ngực Trần Dư Phi lầm bầm chửi tục mấy câu, cô cười đến mức suýt nữa bị sặc: Anh đi xem xem có chuyện gì, em ở đây đợi anh.”
Nhiếp Phong nghiến răng buông Trần Dư Phi ra, chỉnh lại quần áo xuống lầu mở cửa. Anh đã quen sống một mình, không thuê người giúp việc sống trong nhà, chỉ có một người mỗi ngày đến quét dọn theo giờ. Người biết anh sống ở đây cũng không nhiều, người đến lại càng ít, trong mấy căn nhà đứng tên anh thì đây là nơi yên tính nhất.
Cửa vừa mới mở ra, đầu của Cát Tuyết Phi liền thò vào, hai con mắt lớn đảo một lượt khắp nơi, cuối cùng dừng lại trên người Nhiếp Phong: “Lâu như vậy mới ra mở cửa, anh đang làm gì?”
“Anh vẫn chưa hỏi em đấy, em đến đây làm gì?”
“Ăn thuốc nổ rồi hả? Không hoan nghênh em sao?”. Cát Tuyết Phi hừ hừ, đẩy anh ra tự mình bước vào, sau khi đổi giày liền xách túi đi đến sofa trong phòng khách: Đi qua nhà anh, đến xin bát nước uống có được không?”
Nhiếp Phong khẽ ho một tiếng: “Chỉ uống nước thôi?”
“Ừm!”. Cát Tuyết Phi ra sức gật đầu.
Anh nhìn cô bé với vẻ không tin tưởng: “Phòng bếp ở bên kia, tự mình rót lấy, uống xong rồi thì đi đi, anh còn đang bận việc lắm, không có thời gian tiếp đãi em đâu.”
“Được thôi”. Cát Tuyết Phi cười hi hi đặt túi xách da trên sofa, lượn qua người Nhiếp Phong đi đến phòng bếp, vừa đi vừa nói: “Anh Phong à anh thực là không nghĩ thông nổi, tiền mãi mãi kiếm không hết, không cần thiết phải liều mạng như vậy.”
Cô bé nói rồi đột nhiên đặt chân chạy lên cầu thang, Nhiếp Phong ngơ ngác rồi đuổi theo. Bước chân Cát Tuyết Phi vô cùng nhanh nhẹn, ba bước nhảy hai bước chạy liền đến tầng hai, liền sau đó mở tung cánh cửa phòng ngủ chính. Nhiếp Phong nắm chặt cổ tay trái của cô bé kéo lại phía sau: “Em làm gì vậy?”
Cát Tuyết Phi cười ha ha kì quái, híp mắt nghiêng đầu nhìn Nhiếp Phong chằm chằm: “Anh vội gì chứ?”
“Em còn tiếp tục làm loạn ở đây, ngày mai anh sẽ đưa em tới lò gạch đen Sơn Tây mà gánh gạch đấy, em có tin không?”
“Em không tin, anh không nỡ đâu!”. Cát Tuyết Phi cười hi ha nói: “Em chẳng làm gì cả, em chỉ… hơi mệt một chút thôi, muốn nghỉ ngơi, nghỉ ngơi.”
Nhiếp Phong nhìn cô bé làm trò kì quái, buông tay ra trầm giọng: “Nói thật đi, tới đây làm gì?”
Cát Tuyết Phi nhìn anh, ba giây sau liền từ bỏ, lên giọng nói: “Được rồi, được rồi, phải nói rõ trước, không phải em muốn tới đâu nhé, là dì hai bảo em tới đó!”
“Mẹ anh?”. Nhiếp Phong nhăn mày: “Bà ấy bảo em tới làm gì?”
“Dì bảo em tới, bắt gian tình!”
Nhiếp Phong suýt chút nữa ngã ngửa: “Bắt… bắt gì?”
“Dì hai cũng không biết nghe ai nói nhìn thấy anh và một người phụ nữ tay trong tay cùng đi ăn cơm, dì bảo em thỉnh thoảng tới đây trinh thám một chút, xem có phải có gian tình phát sinh…”. Nhiếp Phong đánh một cái vào sau gáy cô bé, Cát Tuyết Phi ôm đầu lập tức đổi lại: “… xem có phải anh có bạn gái rồi không!”
“Thật là lo nghĩ lung tung! Hoàn toàn là chuyện không có!. Nhiếp Phong lắc đầu, Cát Tuyết Phi bĩu môi không tin: “Vậy, lúc vừa nãy em đổi giày, sao nhìn thấy bên cạnh lại có đôi giày nữ…”
Mí mắt Nhiếp Phong khẽ giật: “Thư kí của anh lần trước đến đưa tài liệu vì trời mưa giày ướt nên cô ấy vứt ở đây luôn.”
Biểu cảm trên mặt Cát Tuyết Phi rõ ràng viết ba chữ: Anh lừa ai? Cô bé quay người bước mấy bước vào trong phòng ngủ, dừng lại xem xét, lại đi vài bước, cười hê hê, cúi người xuống lật ga trải giường lên nhìn xuống gậm giường, lại chạy qua mở cửa phòng vệ sinh, hai tấm rèm cũng được kéo ra xem xét.
Nhiếp Phong khoanh tay trước ngực, thong dong tựa trước khung cửa phòng ngủ, Cát Tuyết Phi chống nạnh quay đầu nhìn anh: “Thực sự không có?”
Nhiếp Phong không nói không động.
“Vậy đôi giày nữ ở đâu ra?”
“Vô duyên!”. Giọng nói Nhiếp Phong trầm xuống: “Chỗ anh vẫn còn vài phòng trống, nếu em vẫn không yên tâm, đều có thể tìm kiếm một lượt, tìm cho thật kĩ, nếu không mẹ anh không hết hi vọng.”
“Dì hai chẳng phải lo lắng cho anh sao!”
Nhiếp Phong nhếch mép mỉm cười, quay người đi ra ngoài.
“Anh Phong!”. Cát Tuyết Phi lên tiếng gọ