Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341538
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.
họ đã áp dụng sách lược hoàn toàn khác, không để cho hai người xem mặt đơn độc gặp nhau nữa, đề phòng Nhiếp Phong cố ý lại làm trò khiến con gái nhà người ta sợ quá chạy mất. Nhân buổi tiệc chúc mừng bố Đoàn Vân Phi gần đây đã đạt được một giải thưởng học thuật mang tầm quốc tế, hai người họ đã đột nhiên tập kích, mời ngay cô tiểu thư MBA đó tới tham dự.
Buổi trưa ngày cuối tuần, bữa tiệc được tổ chức ở một sân golf ngoại thành phía Đông, những người tham dự ngoại trừ họ hàng thân thích, bạn bè thì còn có mấy học sinh của bố Đoàn Vân Phi. Trong phòng tổ chức tiệc bày ba chiếc bàn, lần lượt ngồi vào chỗ theo vai vế, tiểu thư MBA và người chị song sinh nữ tiến sỹ ngồi cùng nhau, được nhét vào bàn những bậc tiểu bối, vừa hay lại ngồi ngay bên cạnh Nhiếp Phong.
Những cô gái dung mạo xinh đẹp thường thu hút ánh nhìn của mọi người, huống hồ bất chợt lại có hai cô gái giống nhau như đúc cùng xuất hiện. Hai chị em rất cởi mở, hòa hợp và chuyện trò với những người xung quanh rất nhanh, nữ tiến sỹ biết sứ mệnh hôm nay của mình, mọi lời nói đều thể hiện rõ ràng toàn bộ 120% những điểm tốt của cô em gái.
Đoàn Vân Phi nắm chặt tay Trần Dư Phi bên dưới mặt bàn, cô đáp lại bằng một nụ cười mỉm hết sức thân thiết, Cát Tuyết Phi ngồi bên cạnh lập tức nhào tới nháy mắt: “Ngọt ngào quá!”
Trần Dư Phi chỉ mỉm cười không đáp, không ngừng giơ đũa gắp đồ ăn. Nhiếp Phong ngồi đối diện với cô, tiểu thư MBA không hề che giấu sự ngưỡng mộ với anh, luôn chủ động bắt chuyện với anh. Vì ở trước mặt nhiều người như vậy nên Nhiếp Phong biểu hiện rất lịch sự, rất ga lăng, có lúc thỉnh thoảng nhìn về phía Trần Dư Phi, trong ánh mắt hoàn toàn là sự bất lực.
Vừa dùng cơm xong, mẹ của Nhiếp Phong lập tức sắp xếp cho anh và tiểu thư MBA đi đánh golf, khách đến tham dự buổi tiệc nếu có hứng thú cũng xuống đánh vài gậy. Sau khi Đoàn Vân Phi và bố cùng đã tiễn một số khách ra về, liền tìm thấy Trần Dư Phi đang ngồi tán chuyện phiếm với Cát Tuyết Phi.
Đoàn Vân Phi vò vò đầu Cát Tuyết Phi: “Sao em không xuống đánh golf đi?”
“Sao hả, coi em là kỳ đà cản mũi hả? Em cứ không đi đấy!”
Đoàn Vân Phi mỉm cười ngồi xuống, cười nhạo dùng khuỷu tay huých huých Trần Dư Phi, liền bị cô trừng mắt liếc lại. Sau mấy câu nói, Cát Tuyết Phi liền bị Đoàn Vân Phi viện cớ tách ra. Anh vỗ vỗ vai Trần Dư Phi: “Được rồi, được rồi, nhìn mặt cậu kìa, cứ xị ra như thế nữa sẽ dài hơn cả bí đao đấy, hoàn toàn giống như một người phụ nữ đang oán hận vậy. Anh Phong cũng là không có cách nào khác thôi, cậu đừng có ngồi đây mà “ăn giấm” nữa có được không?”
Trần Dư Phi dùng tay vỗ vỗ hai má: “Không rõ ràng đến thế chứ?”
“Người mũ cũng nhìn ra rồi kìa!”
Cô cười cười, thở dài. Đoàn Vân Phi nắm chặt hai vai cô: “Xin lỗi nhé Phi Phi, vì mình và Thượng Văn mà khiến cậu cứ luôn phải giấu giấu diếm diếm thế này.”
Trần Dư Phi quay mặt về phía sân golf màu xanh lục, hoặc gần hoặc xa, từng tốp từng tốp người đánh golf tụm năm tụm ba. Trong không khí thoang thoảng mùi hương cỏ tươi non, ánh mặt trời không gắt, là một ngày thu dễ chịu.
Cô nắm chặt tay Đoàn Vân Phi đặt trên vai cô, ánh mắt hướng về nơi xa xăm: “Vân Phi, nếu mình nói, cho đến hiện tại mình vẫn chưa có nhiều lòng tin với anh ấy thì cậu có cười mình không?”
“Phi Phi!”
“Tình cảm nhiều năm như vậy, có lẽ nào chỉ vỏn vẹn trong mấy tháng lại có thể bị người khác thay thế chứ? Mình chắc không có sức quyến rũ mạnh mẽ đến thế đâu.”
Đoàn Vân Phi quay vai Trần Dư Phi lại, nhìn cô kĩ càng. Lần đầu tiên gặp cô là ở Thượng Hải, tại một quán cơm nhỏ bên cạnh trường của Đỗ Thượng Văn. Ngồi bên cạnh bạn trai đang ba hoa khoác lác, cô chỉ mở đôi mắt to khuôn mặt luôn mỉm cười, dịu dàng và thân thiết, những năm gần đây cô cũng luôn dùng sự dịu dàng của mình để bảo vệ hai người yêu nhau nhưng nhát gan. So với thời còn học đại học, Trần Dư Phi của hiện tại gương mặt hóa trang tinh tế vẫn xinh đẹp như ngày nào, nhưng chẳng biết từ bao giờ lại thêm rất nhiều sự mệt mỏi.
“Mình đã từng gặp kẻ ngốc nhưng chưa gặp ai ngốc như cậu!”. Đoàn Vân Phi hai tay ôm má Trần Dư Phi: Phi Phi, cậu không biết mình tốt tới mức nào đâu, thật đấy, cậu là người con gái quyến rũ nhất mà mình từng gặp, không ai có thể so bì với cậu được! Cái cô MBA gì đó kia, chúng ta mặc kệ cô ta đi!”
Trần Dư Phi phá lên cười, khóe mắt bất giác ươn ướt: “Cậu chỉ nói bậy thôi!”
Ngày ngày được ở bên em
Nhiếp Phong không làm được giống như anh đã nói, có biện pháp khiến tiểu thư MBA biết khó mà lui, nhưng lại có cách khiến mùi giấm chua thoang thoảng trên người Trần Dư Phi nhanh chóng tan biến. Sau khi đi một đoạn đường ngắn từ gara lên thư phòng trên lầu, sắc mặt Trần Dư Phi đỏ ửng, được anh ôm trong lòng, ánh mắt cho thấy đã bị ngà ngà say bởi hơi men, khóe miệng cũng bất giác nhếch lên.
“Nha đầu đáng ghét, sao em lại không nói lý còn hơn cả Cát Tuyết Phi thế hả?”. Nhiếp Phong vung tay lên vỗ mạnh vào mông Trần Dư Phi một cái, cô cười lớn véo eo anh: “Ai không nói lý? Ai hả?”