Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.
o con đường bình dân rồi, khiến cho Trần Dư Phi trợn tròn mắt.
“Sức ảnh hưởng của chàng sĩ quan cảnh sát kia cũng thật là không nhỏ đâu!”
Cát Tuyết Phi rung đùi đắc ý: “Hê hê.”
“Chuẩn bị bao giờ thì đưa về nhà?”
“Em định để khi đón Tết thì đưa anh ấy tới, anh ấy không chịu”. Cát Tuyết Phi dẩu môi: “Không biết anh ấy đang băn khoăn điều gì, thực ra người nhà em đều rất thân thiện đúng không!”
“Đúng vậy, hôm sinh nhật em đó, có mã đáo thành công không?”, Trần Dư Phi cười hỏi.
Cát Tuyết Phi nghiến răng: “Không!”
“Ha ha, sao lại không, bộ đồ ngủ đắt tiền như vậy chẳng phải mất tiền oan rồi sao?”
“Anh ấy, anh ấy, anh ấy…”. Cát Tuyết Phi suy tính, có chút tức giận hạ thấp giọng nói: “Em dụ dỗ được một nửa, anh ấy đột nhiên dùng còng tay còng em lại trên giường, còn mình thì chạy ra ngoài phòng khách!”. Trần Dư Phi cười tới mức ngã từ trên ghế xuống, ôm bụng kêu lên “ai ai”. Ánh mắt người đang đánh bài bị thu hút, Cát Tuyết Phi đỏ bừng mặt, kéo Trần Dư Phi đi vào thư phòng tiếp tục thở vắn than dài.
“Em và anh ấy chỉ kém nhau mười tuổi, nói chung cũng không phải quá nhiều, tại sao anh ấy cứ luôn đối xử với em không nóng không lạnh như vậy chứ?”
“Nha đầu ngốc, cậu ấy như thế là đối tốt với em, còn chưa hiểu ra à?”
“Cái đó thì có gì tốt chứ?”. Cát Tuyết Phi thuận tay mở máy tính lên, cầm lấy con chuột rê trong tay, nhìn một đốm màu đỏ chuyển động qua lại trên màn hình: “Anh ấy không thích em, em biết.”
“Đừng nói linh tinh, em là cô gái đáng yêu như thế, đâu có đàn ông nào không thích chứ!”
Cát Tuyết Phi cười cười vẻ chán nản: “Nhưng… trước sau anh ấy đều coi em như trẻ con… loại trẻ con như em bị người nhà chiều chuộng hư rồi, không biết làm thế nào để được người khác yêu thương.”
“Tuyết Phi!”
Cát Tuyết Phi nheo nheo mắt, ngồi thẳng người cố làm vẻ tinh thần phấn chấn: “Thôi được rồi không nói chuyện này nữa! Chị dâu, em vẫn còn một chuyện thương lượng với chị.”
“Chuyện gì?”
Sau đó Cát Tuyết Phi có mấy lần đi thăm Lương Úy Lam và người nhà chị ấy, dưới sự giúp đỡ của cô bé, Lương Úy Lam thuê được một căn nhà của bạn cô bé, tiền thuê nhà cô cùng mang tính tượng trưng, mà Lương Úy Lam trước giờ độc lập tự cường lại không từ chối ý tốt của Cát Tuyết Phi: “Có lẽ hiện tại chị ấy rất khó khăn, chị dâu, hiện tại em không biết có nên giấu anh Phong không. Chị nói em có nên nói cho anh ấy biết sự tình không?”
Trần Dư Phi cũng lờ mờ đoán ra Cát Tuyết Phi sẽ nói với cô chuyện này. Cô cầm lên một cuốn sách đặt trên bàn, là một cuốn kinh Phật bố Đoàn Vân Phi thường xem, thật kì là ông là chuyên gia luyện kim mà cũng xem những thứ duy tâm như thế này. Chắn chắn là một cuốn sách rất cũ trước đây, còn là bản phồn thể hàng dọc thẳng đứng, lật qua trang bìa bốn, nhìn thấy thời gian xuất bản và tên của nhà in, lại là đồ từ thời kì dân quốc. Chẳng trách có biết bao nhiêu người tin Phật bái Phật, đích thực nhân gian có rất nhiều vấn đề khó mà giải quyết, khổ não đấu tranh, băn khoăn do dự, trong mắt của thần Phật, đây đều là khổ nạn.
“Chị dâu!”. Thấy Trần Dư Phi nửa ngày không nói, Cát Tuyết Phi thúc giục gọi cô một tiếng. Trần Dư Phi đặt sách xuống, cười cười: “Nên nói với anh ấy. Hiện tại là lúc khó khăn nhất của Lương Úy Lam, cho dù họ chỉ là bạn bè bình thường, cũng nên giúp chị ấy.”
Cát Tuyết Phi gật đầu: “Em cũng nghĩ như thế.”
Trở về phòng khách, bài brit đang đánh đến lúc kịch liệt, Đoàn Vân Phi và Nhiếp Phong là một nhóm, không có chút nể nang nào với các bậc tiền bối. Trần Dư Phi không hiểu cái này, xem cả nửa ngày vẫn mơ hồ không hiểu, mỉm cười cúi đầu, áp sát vai Đoàn Vân Phi, nghe anh vừa đánh vừa giải thích cho cô. Lĩnh ngộ của Trần Dư Phi đối với lĩnh vực này cực kì thấp, ngay cả Cát Tuyết Phi miễn cưỡng tốt nghiệp cấp ba cũng có thể nói ra tí sửu dần mão rồi, còn cô thì vẫn hồ đồ, mà lại bị khói thuốc Đoàn Vân Phi hút làm cho sặc không chịu nổi.
Lúc bịt miệng ho nhìn thấy đôi mắt tràn đầy nét cười của Nhiếp Phong đang ngồi đối diện. Anh cũng ngậm một điếu thuốc, nhưng sau khi cô bị ho sặc sụa lập tức cầm xuống dập tắt bỏ vào gạt tàn. Hành động này chỉ có Trần Dư Phi và Đoàn Vân Phi chú ý đến, Đoàn Vân Phi xấu xa “ừm ừm” hai tiếng, khuỷu tay huých huých về phía sau, quay đầu nhìn Trần Dư Phi nháy mắt cười gian tà.
Trần Dư Phi vừa uống trà, vừa lùi vào góc khói thuốc tương đối ít. Tivi vẫn luôn mở, không biế