Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.
u anh không phải muốn ép buộc Lạc Hi Hi lấy anh, nhưng cô không chịu nói sự thật, với sự gian dối của cô, anh không thể tha thứ.
Thức ăn hấp dẫn được bưng lên, Cung Triệt buông tay Lạc Hi Hi: “Đói cả rồi, ăn thôi.” Hai người nghe vậy, bèn cầm dao nĩa chậm rãi ăn.
Bữa cơm này không khí kì lạ, ba người đều có suy nghĩ riêng, ăn không thấy ngon.
Ninh Tiểu Thuần vào giờ cơm trưa thứ Năm đặt vé xe chín giờ sáng thứ Bảy về nhà, nghĩ đến được về nhà, cô reo hò sung sướng. Nhưng mà, thứ Sáu là sinh nhật Cung Triệt, cô không biết nên tặng quà gì cho anh. Nhưng tặng lại không biết nên tặng gì mới tốt, anh hầu như chẳng thiếu thứ gì. Thật là vấn đề đau đầu.
Aiz, bỏ đi, xuống ăn cơm trước tính sau. Ninh Tiểu Thuần cầm điện thoại với ví đứng dậy, vừa lúc có cú điện thoại gọi vào, là tiểu Tạ. Cô nghe máy: “Tiểu Tạ, có gì không?”
“Không có gì không thể tìm cậu được sao?” Tiểu Tạ bên đầu kia oán hận, “Tiểu Thuần, mình bị cô lập, rất đáng thương, cậu ăn cơm với mình nha.”
Hả?! Cô gái hoạt bát sôi nổi vậy mà bị cô lập, thật khó tin à. “Sao lại vậy, đắc tội với ai à?!” Từ sau lần cô với tiểu Tạ đi chơi với nhau, tình cảm hai người bắt đầu khắng khít, liên hệ cũng nhiều.
“Xuống trước rồi nói, mình ở nhà ăn chờ cậu.” Tiểu Tạ không chờ Ninh Tiểu Thuần đáp đã cúp máy.
“Ôi, nói đến chuyện này lại đau lòng...” Tiểu Tạ cắn răng, rút khăn tay nói: “Lúc mình với mấy chị em trong phòng nói chuyện, mình nói mình đã thấy tổng giám đốc Tưởng Phàm của Ngự Hoa, anh ấy chín chắn hấp dẫn, người thật đẹp hơn hình, so với tổng giám đốc chúng ta cũng tương đương không kém, có khi còn ngon lành hơn. Với lại, cố vấn Ngô gì đó nhé, giám đốc Cố nhé không thể so bì với Tưởng Phàm nổi. Mình vừa nói thế thì bị mọi người liếc nửa con mắt... Cứ vậy tự dưng bị xem thường... Tiểu Thuần, mình thật đáng thương mà...”
Ninh Tiểu Thuần mồ hôi ót chảy ròng ròng, tiểu Tạ nói vậy bảo sao người ta không ăn hiếp, ăn cháo đá bát, may mà mọi người không nóng nảy, bằng không đã bị họ đánh rồi. “Tiểu Tạ, cái miệng hại cái thân, cậu nhớ cho kỹ, cậu sống là người của Hoàn Nghệ, chết mà ma của Hoàn Nghệ...”
“Huhu, mình có tự do ngôn luận mà, sao lại chèn ép mình được, xâm phạm nhân quyền của mình!!” Tiểu Tạ cố cãi bướng.
“Tiểu Tạ, đúng là không thể hạn chế tự do ngôn luận, nhưng không có tự do tuyệt đối, chỉ có tự do tương đối!! Có những chuyện để trong lòng là được, không nhất thiết phải nói ra...” Ninh Tiểu Thuần tận tình khuyên nhủ.
“Hứ, mình không thèm chấp!” Tiểu Tạ buồn bực cắm cúi ăn cơm.
Ninh Tiểu Thuần và hai muỗng cơm, nghĩ đến chuyện quà tặng, bèn khiêm tốn hỏi ý kiến nữ vương: “Tiểu Tạ, àh... Nếu muốn tặng quà cho đàn ông thành đạt, tặng quà gì là ý nghĩa nhất?”
Tiểu Tạ ngẩng phắt đầu, hai mắt sáng rực, vui vẻ hỏi: “Sinh nhật bạn trai hả?”
“Không phải...” Ninh Tiểu Thuần lắc đầu.
Bạn tiểu Tạ không biết đoán ý, hỏi: “Hình như lâu rồi không thấy bạn trai nhị thập tứ hiếu của cậu đến đón hả?”
“Khụ khụ...” Ninh Tiểu Thuần đang ăn canh bị sặc.
“Cậu sao vậy, không sao chứ?” Tiểu Tạ hết hồn, ra sức vỗ lưng Ninh Tiểu Thuần.
“Khụ... khụ... Mình không sao.” Không cần vỗ mạnh như vậy, đau quá... Ninh Tiểu Thuần bĩu môi, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Mình với anh ta chia tay rồi...”
“Á...” Tiểu Tạ há hốc miệng, suýt ngã, nhưng cô là Nữ vương buôn chuyện thấy qua rất nhiều việc đời, hồi phục rất nhanh, chụp tay Ninh Tiểu Thuần, thấm thía nói: “Tiểu Thuần, đừng buồn, chân trời chỗ nào không có cỏ thơm, cần gì đơn phương một thân cây!”
Ninh Tiểu Thuần yếu ớt gật đầu phụ hoạ, tiểu Tạ cười hì hì: “Sau lưng cậu còn có một cây cổ thụ kìa, này, anh đẹp trai Ngô...”
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, quay lại, thấy Ngô Kì Vũ đứng phía sau, cầm hai chai sữa chua, hơi giật mình. Chẳng lẽ anh ta nghe hết rồi sao?!
Ngô Kì Vũ phản ứng nhanh lẹ, lấy lại nụ cười ôn hoà trước sau như một ngày thường, đưa sữa chua: “Mời các cô.”
Tiểu Tạ vui vẻ nhận, nói: “Anh đẹp trai thật là tốt bụng, cám ơn nha!”
“Đừng khách sáo, tôi đi trước.” Ngô Kì Vũ chỉ chỉ đồng nghiệp đang chờ anh, sau đó nhìn Ninh Tiểu Thuần, rồi đi.
“Woa, nếu trong lòng mình không có tiểu Phàm Phàm rồi, mình nhất định sẽ yêu anh đẹp trai Ngô, dịu dàng biết bao, ân cần biết bao, cười lên ngây thơ biết bao...” Tiểu Tạ bắt đầu lên cơn mê trai.
Ninh Tiểu Thuần chợt hết ngon miệng, vừa rồi ánh mắt Tươi Mơn Mởn nhìn cô rất kì lạ, mắt anh ta có tia sáng khác thường, hình như vui sướng. Điều này khiến Ninh Tiểu Thuần rất khó chịu.
Cơm trưa nhạt nhẽo cô ăn qua loa cho xong, cuối cùng tiểu Tạ chỉ chiêu cho cô, bảo cô tự tay nấu bữa cơm hay làm bánh gato cho người đó, tấm lòng là vô giá, nhất định sẽ khiến anh ta cảm động. Sau đó sắc nữ tiểu Tạ còn nói, cô nhân tiện chuẩn bị một “Tiết mục người lớn” nóng bỏng, cho anh ta khoan khoái cả tinh thần và thể xác.
Câu xấu hổ đó mà cô nàng cũng nói tỉnh bơ được, Ninh Tiểu Thuần thật xấu hổ.
Ninh Tiểu Thuần về văn phòng, lên mạng tìm hiểu cách làm bánh