Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/976 lượt.
lấy tay áo tôi thế nào cũng không chịu buông ra, tỏ ý muốn cùng chết một chỗ với tôi. Tôi xoa xoa mái tóc mềm mại của Mạch Khê, nói: “Mạch Khê đừng sợ, Tam Sinh rất lợi hại, hai người đi trước, tôi sẽ nhanh chóng đuổi kịp”.
Chàng vẫn bướng bỉnh không buông tay, mắt đầy sự kinh hoàng và sợ hãi.
Các binh sĩ đã rục rịch hành động, tôi không có cách nào khác, dằn lòng xuống, tách từng ngón từng ngón tay của chàng đang túm chặt lấy tay áo tôi.
Trong mắt chàng đầy vẻ không thể tin nổi tôi sẽ làm như thế.
Tôi không đang tâm nhìn. Rũ tay của chàng ra rồi quay người lại tiến về phía trước hai bước, lạnh lùng nói: “Đi!”.
Mạch Khê không thể nói, rốt cuộc thì chàng đi như thế nào, tôi không biết. Chỉ là trên mu bàn tay tôi nước mắt của chàng nóng bỏng như thiêu đốt lòng người. Không sao, tôi nghĩ, đây không phải là tử biệt sinh ly. Tôi và Mạch Khê nhất định sẽ nhanh chóng gặp lại.
Các binh sĩ nhìn Bạch Cửu chạy trốn, nhất thời có chút hoảng loạn, có vài tên to gan xông lên phía trước, muốn nhảy qua tôi trực tiếp đuổi theo Bạch Cửu.
Tôi cười cười: “Dừng bước”.
Đây là một lời khuyên dịu dàng, vừa nói tôi vừa ngưng tụ âm khí ở đầu ngón tay, cánh tay vung lên, một vệt dài mà mảnh, hẹp mà sâu cắt đôi mảnh sân nhỏ, làm cho những mảnh sân khác của các nhà liền kề đó cũng đều bị cắt thành hai mảnh.
Ở bên kia là các binh sĩ, bên này là tôi.
Tôi cười, trong tiếng cười mang theo âm khí tích tụ ngàn năm ở Vong Xuyên: “Kẻ nào vượt qua ranh giới thì sẽ bị cắt phăng cậu nhỏ đó”.
Hoá Ra Là Cậu
Tôi tưởng rằng, chỉ còn mình tôi thì thoát thân là một việc quá đỗi dễ dàng, chỉ cần dùng phép độn thổ là có thể lập tức đuổi theo được Mạch Khê.
Nhưng mà, việc đời vẫn luôn không như tôi nghĩ.
Tôi vạn vạn lần không nghĩ đến chuyện hoàng đế lại có thể đích thân ra tay, càng không hề nghĩ đến tên hôn quân trong truyền thuyết này lại là một nhân vật hung ác thế.
Hắn tung một chưởng đầy nội lực, liền đó một tấm lưới sắt tung ra, tôi bị bắt cũng chẳng lạ gì.
Một ánh lửa lướt qua góc rẽ chầm chậm đi đến chỗ tôi.
Tôi nheo mắt nhìn người đến - một thanh niên hai, ba chục tuổi, áo bào trắng thuần khiết như tuyết, chẳng hợp chút nào với chốn ngục tù này. Khuôn mặt cậu ta dưới ánh lửa có một cảm giác thân quen kỳ lạ.
Cậu ta nhìn thấy tôi, sắc mặt bình tĩnh khẽ biến đổi.
Tôi nghĩ cũng phải, tuy tôi không biết mình rốt cuộc đã ở đây bao lâu rồi, nhưng cũng đại khái biết rằng chí ít cũng phải đến mười năm rồi, một người không ăn không uống ở trong ngục sống đến mười năm, ai mà không sợ chứ? Càng không nói đến bộ dạng ác quỷ của tôi, cậu ta không vứt bó đuốc hét lên kinh hoàng rồi bỏ chạy đã là một sự dũng cảm cực lớn rồi.
“Tam Sinh”, cậu ta gọi tên tôi, khẽ thở dài, “Tôi là Trường An”.
Tôi nhíu mày nghĩ một hồi, phát hiện ra cái tên này trong ký ức xa xôi đến mơ hồ, sau một hồi lâu mới nhớ ra: “À, tiểu đạo sĩ Lưu Ba nhát gan như chuột”. Rất lâu rồi không nói chuyện, giọng tôi trở nên khàn khàn khó nghe.
Cậu ta chau mày lại: “Tôi đến cứu cô ra khỏi đây”.
Tôi hắng giọng, cười đáp: “Bộ dạng của cậu bây giờ rất tốt, sao không sợ tôi ‘lấy dương’ của cậu như hồi nhỏ nữa?”.
Cậu ta cười khổ sở: “Đã ba mươi năm rồi, Tam Sinh vẫn nhớ thật rõ ràng”.
Ba mươi năm. Tôi sững người.
Kiếp trước, Trùng Hoa giết tôi, tôi đến âm phủ chờ chàng hai năm, sau đó lại trở lại nhân gian, tìm thấy Mạch Khê, sống cùng với Mạch Khê tám năm trời, tổng cộng là mười năm. Mà bây giờ Trường An nói đã ba mươi năm rồi.
Hóa ra, tôi đã ở nơi này hai mươi năm.
Hai mươi năm… Mạch Khê bây giờ đã hai mươi tám tuổi, chàng sẽ trông như thế nào?
Ra khỏi hoàng cung dễ hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi.
Trường An không biết lấy ở đâu cho tôi bộ quần áo của đầy tớ, sau khi mặc lên người, cậu ta liền quang minh chính đại đưa tôi đi ra khỏi hoàng cung. Trên đường đi, tôi nhìn thấy rất nhiều người quỳ trước mặt cậu ta, dập đầu thi lễ, miệng nói: “Quốc sư đại nhân”.
“Quốc sư?”. Sau khi rời hoàng cung, đứng dưới ánh mặt trời lâu ngày không gặp, tôi niệm phép tịnh thân liền khôi phục lại dáng vẻ của ngày trước. Tôi hỏi cậu ta: “Lưu Ba không phải xưa nay vẫn coi thường những thứ này sao?”.
Cậu ta nhìn tôi: “Nói ra thì dài. Tôi còn phải đưa cô đi gặp một người, những việc cũ đó chúng ta vừa đi vừa nói”.
Trường An nói với tôi, sau nạn Lưu Ba, Lưu Ba không ngừng suy yếu, không thể trở lại thời huy hoàng trước đó, các đệ tử cũng phải trút bỏ sự thanh cao của tiên nhân để tái nhập vào thế tục. Cậu ta biết tôi cứu mạng cậu ta, sau đó lại bị Trùng Hoa giết nhầm, từ đó trong lòng cảm thấy áy náy với tôi, luôn đi tìm chuyển kiếp của tôi để báo đáp.
Cậu ta hỏi: “Tam Sinh vì sao vẫn nhớ kiếp trước của mình?”.
Tôi không biết phải trả lời cậu ta thế nào về tiền nhân hậu quả của nó, nghĩ một hồi rồi đáp: “Có lẽ là không từ bỏ được sư tôn của cậu đó”.
Cậu ta gật đầu, cũng không hỏi đến cùng, nói: “Hai mươi năm trước, nghe đồn kinh thành có m