Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.
mã nhưng ít nói như Lâm Tĩnh Lam thực sự không phải là mẫu hình lý tưởng của phụ nữ.
Có những lúc, chính cô cũng không biết vì sao lại thích anh. Cô không yêu tài năng của anh, cũng không hẳn yêu anh vì dung mạo. Đến như gặp nhau, anh cũng rất ít nói chuyện với cô, cứ như một cục đất lạnh lẽo. Có lẽ, do lần đầu họ gặp nhau là một kỷ niệm khó quên? Dưới gốc cây long não, một cậu thiếu niên không quen biết phủi chiếc lá từ trên vai xuống, trông nhẹ nhàng tựa như một áng mây trên bầu trời, khiến cho người ta như bị thôi miên bởi sự quan tâm nhẹ nhàng và thầm lặng đó.
Lòng Kỉ Hoa Ninh bắt đầu dao động. Đúng là hôm đó, trên áo của Tiểu Lam có vết son môi, nhưng cô thực sự không tin sự việc đúng như những gì Tô San nói. Thế là càng nghe lòng cô lại càng sáng tỏ. Khi nghe Tô San nói muốn xin cô nhường lại Tĩnh Lam cho Mẫn Na, chỉ bởi vì cô ấy đã chịu quá nhiều mất mát với mối tình đầu, Hoa Ninh nhẹ nhàng hỏi: “Chẳng lẽ, đến tư cách để yêu một người tôi cũng không có sao?”.
Tô San ngạc nhiên trước câu trả lời của cô:
- “Nếu tôi không có tư cách để được yêu, lẽ nào ngay đến việc hy sinh cho tình yêu của mình cũng không được sao?”.
- “Người bị tổn thương không thể lấy đó làm cái cớ để làm tổn thương người khác”. Đây là lần đầu tiên, rất lâu kể từ trước đến nay, Kỉ Hoa Ninh thu lại nụ cười và nói với đối phương trong vị thế của chính nghĩa.
- “Rút cục cô muốn gì? Có lẽ người cô đối mặt là tôi nhưng người mà cô nhắm tới lại không phải là tôi. Những lời này thực ra chẳng đến lượt tôi nói, nhưng những gì cô nói cũng nên dừng lại được rồi”.
Từ ngạc nhiên, bất ngờ, Tô San chuyển sang tức giận, cô vốn đã sắp sẵn một kế hoạch cẩn thận, nhưng giờ cô đã mất đi vị thế người đại diện cho Mẫn Na, chỉ còn cách đi nước cờ này. Cô đã đợi khá lâu cho thời điểm này, chỉ cần Kỉ Hoa Ninh có chút nghi ngờ, tình cảm của bọn họ đã lại có một cơ hội để được nhắc tới. Ai ngờ, Kỉ Hoa Ninh chẳng những không động lòng. Cô không tin, không tin rằng giữa người với người có thể tuyệt đối tin tưởng lẫn nhau, tất cả đều chỉ là tình giả nghĩa hờ mà thôi.
Tô San gào lên trước mặt Kỉ Hoa Ninh: “Nực cười, cô dựa vào cái gì để dạy dỗ tôi? Cô nghĩ cô là chị tôi chắc? Cô cũng giống như bọn họ, cũng chỉ là kẻ vô trách nhiệm đáng thương mà thôi”.
Kỉ Hoa Ninh trợn mắt; “Vô trách nhiệm?”.
“Nhật ký của cô… cô đừng nghĩ rằng không ai biết, động cơ cô tiếp cận Giang Viễn Ảnh. Chẳng phải vì cô yêu anh ta mà ở cạnh anh ta, tâm hồn cô đẹp lắm chắc? Lâm Tĩnh Lam đối tốt với cô, cô liền vui vẻ mà tận hưởng, cô có chịu để ý đến cảm nghĩ của người khác không?”.
Kỉ Hoa Ninh lạnh người đi: “Cô đọc lén nhật ký của tôi?”.
Tô San cười nói: “Sợ rồi hả? Thực ra tôi nắm được, nắm chắc là đằng khác. Thế giới nội tâm của cô đen tối như thế nào, cũng nên để người khác xem thử chứ nhỉ?”.
Tô San dự đoán sau khi nghe được những lời này, lòng Kỉ Hoa Ninh sẽ rối bời trong lo âu, hoặc là tức tối đến mụ mẫm. Cuối cùng, một con người đã lâu rồi cất giấu thế giới nội tâm thật sự của mình, nếu bị người khác rờ đến, thì không thể để yên được.
- “Thế cô thử nói xem, thế giới nội tâm của tôi xấu xa như thế nào?”.
- “Cô làm gì cũng có mục đích, rõ ràng là một kẻ rất đáng ghét, cô cũng có thể giả đò là rất thân tình; giúp đỡ người khác với cô chỉ là để tô vẽ cho bản thân; khi thầy giáo phê bình cô, cô rất muốn gấp sách bỏ đi; cô tiếp cận Giang Viễn Ảnh chỉ bởi vì bạn của cô thích anh ta…”. Tô San càng nói, càng cảm thấy vẻ giả dối của Kỉ Hoa Ninh. Đúng cái lúc xem thường nhất, lúc quay lại nhìn thì thấy Kỉ Hoa Ninh vênh vênh mặt, lạnh lùng và khinh bỉ nhìn cô, bất chợt quên mất những gì định nói tiếp theo.
- “Còn gì nữa không? Không biết chừng cô có ý định trở thành người thứ hai hiểu tôi sâu sắc sau Lâm Tĩnh Lam cũng nên, cô bé yêu quý”.
Lại thế rồi, cảm giác này thật đáng sợ. Lúc đó, nụ cười của Kỉ Hoa Ninh khiến cô ta giống như một thiên sứ, căn phòng bỗng chốc trở nên rờn rợn.
- “… Cho nên, cho nên nói”, Tô San bắt đầu thấy lúng túng, “một con người như cô, dựa vào cái gì để được người khác yêu thích, được người khác ngưỡng mộ, dựa vào cái gì để dạy dỗ người khác về lẽ công bằng?”.
- “Cô cũng trơ trẽn đấy… nói cả những điều này, đừng quên rằng, chúng ta là cùng loại đấy”.
- “Ai cùng loại với cô… tôi với cô khác nhau!”.
Kỉ Hoa Ninh tiến từng bước lại gần Tô San, khiến cô ta lui dần từng bước một, nhưng khí thế ép người của cô thì vẫn chưa giảm bớt. Cô sao có thể giống với Kỉ Hoa Ninh được? Cô là người gặp nhiều long đong, bị bỏ rơi, không ai yêu thương che chở, tất cả những gì cô có ngày nay đều là do cô tự mình giành lấy! Còn Kỉ Hoa Ninh thì sao? Chị ta có cha mẹ hết lòng thương yêu – chỉ một điểm ấy thôi cũng đã là một vũng bùn khoảng cách rồi!
- “Không giống nhau sao? Thế thì cho cô xem, tôi đen tối khác cô đen tối là được chứ gì…”? Tô San cảm thấy một luồng khí lạnh gai gai sau gáy. Cô kinh ngạc, không biết từ lúc nào Kỉ Hoa Ninh đã tóm lấy cô, đến lúc này nỗi sợ hãi đã làm cô lạnh người, sự sợ hãi lan từ tim cô ra khắp