Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
ôi! Bạn cũng biết là mình học không giỏi như bạn, nhưng mình không để ý những điều ấy, ngược lại lựa chọn này chính là sự giải thoát cho mình” – Tần Di Giang bỏ kính lộ ra đôi lông mày mỏng dài – “Nếu như mình không tới tìm bạn chắc bạn định ru rú ở trong nhà nghỉ hè hả?”.
Kỉ Hoa Ninh cúi thấp đầu, lòng nhói đau. Cái tin cô và Giang Viễn Ảnh chia tay bây giờ chắc mọi người đều đã biết cả.
- “Tiểu Ninh, mấy ngày nay Giang Viễn Ảnh không ổn?”.
Nhớ tới bóng dáng Giang Viễn Ảnh, Kỉ Hoa Ninh nhìn thẳng vào cô bạn.
- “Không ổn thế nào?”.
- “Hình như anh ấy đóng chặt cửa ở nhà, không liên lạc với bạn bè. Các bạn thật là, sao lại phải như thế chứ?”.
- “Điều đó một mình mình chẳng quyết định được, anh ấy thà đau khổ chứ không chịu quay lại, nói cho rõ là ván đã đóng thuyền rồi, có nói gì đi nữa thì anh ấy sớm đã đưa ra lựa chọn, đợi khi khai giảng, người này chẳng nhìn thấy người kia có lẽ cả đời sẽ không gặp nhau nữa”.
Kỉ Hoa Ninh chợt buông ra những câu nói tàn nhẫn, bướng bỉnh, khi lòng cô đang đau đớn đến tột cùng.
- “Việc này thực sự nghiêm trọng đến thế sao? Thật sự đã hết rồi hả? Bỏ đi ư? Có cam lòng không? Bạn đừng cố chấp như thế sau này lại hối hận đó?” Tiểu Di vẫn là Tiểu Di – người hiểu rõ cô nhất. Thế nhưng, tất cả đã không còn giống như trước nữa, lý do chia tay đối với người ngoài rõ ràng là thật chẳng chính đáng nhưng trong đó có bao nhiêu xót xa, đau thương mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ.
Kỉ Hoa Ninh hiểu ra Tiểu Di quan tâm tới mình hoàn toàn không hề vô tư, mỗi lời nói chứa đựng nhiều ý tứ. Hai thiếu nữ có thể chưa gọi là thiếu nữ được mà chỉ là hai cô bé. Tình bạn, tình yêu cuối cùng khiến họ trở nên tầm thường, vì một chàng trai mà họ thay đổi, lẫn lộn tất cả, bao nhiêu sự đố kỵ, cũng không thể không nói hết ra.
Người phục vụ quán mang nước ra, Kỉ Hoa Ninh nhấp một ngụm mắt nhìn xuống.
- “Tiểu Di, sự việc đã thế này, bạn không còn gì phải giấu nữa, bạn đối với Giang Viễn Ảnh… Bạn rốt cuộc là có nghĩ đến anh ấy không?”.
Tần Di Giang trầm ngâm một lúc.
- “Mình thích anh ấy, bạn cũng biết rồi, có thể là còn trước cả bạn nữa cơ, nhưng thật đáng tiếc” – Tiểu Di bật cười chua chát – “Người anh ấy chọn không phải là mình”.
- “Bạn biết rõ anh ấy là bạn trai của mình…” – “Vậy mà hết lần này đến lần khác vẫn theo đuổi tình yêu đơn phương, bất chấp tình bạn giữa bạn và mình…” mấy câu sau cùng Kỉ Hoa Ninh nghẹn họng.
- “Tiểu Ninh, mình biết bạn đang nghĩ gì”. Tần Di Giang ngó qua cửa sổ, ánh sáng khúc xạ từ chiếc gương của chiếc xe taxi đỗ ở phía đối diện làm cho cô lóa mắt.
- “Khi mình biết anh ấy chọn bạn, mình đã nếm mùi vị của đau khổ, nhưng thật tình mình đã chúc phúc cho tình yêu của hai người. Các bạn trải qua giai đoạn khó khăn này mình không hề có lỗi với bạn, anh ấy cũng không có lỗi, anh ấy là một chàng trai tốt, thật đấy. Nếu như mình làm điều gì khiến bạn không hài lòng, mong hãy tha lỗi cho mình… Tình yêu không thể nhường nhịn nhau được”.
Thật ư, chuyện tình cảm không thể nhường nhịn nhau được? Tình yêu vốn là thứ chập chờn, hư ảo, yêu hay không yêu đều không nên kết tội, cô ấy đã làm rất tốt, không từ bỏ tình yêu của mình, cũng là tình cảm của riêng cô, điều ấy đã vượt qua cả sự si mê, có lúc không vì bất cứ lý do nào cả. Có lẽ vào một ngày nào đó cô sẽ tỉnh ngộ và nhận ra có những lúc vì một người mà buồn phiền tới nỗi không ăn, không uống, nước mắt chảy dài, đầu óc mụ mị, ai mà biết được đó không phải là tình yêu chân thật duy nhất trong cả cuộc đời.
Sai càng nhiều thì tiếc càng lắm, có đúng không?
Trong khoảnh khắc, khi Kỉ Hoa Ninh nghe Tiểu Di nói Viễn Ảnh không ổn, cô đã rất muốn quay về tìm anh. Nhưng nghĩ tới lúc anh lừa dối cô, tới quyết định của anh. Tính kiêu ngạo lại nổi lên không cho phép cô nghĩ tiếp. Nhìn vào trong cốc, những viên đá đang tan chảy ra thành nước. Giống như những lời đã nói ra không thể rút lại. Bất giác đã hết cả buổi trưa, hai người ngồi tĩnh lặng không nhiều chuyện như trước, thực ra muốn nói với nhau cũng chẳng còn gì để nói, trước lúc chia tay Tiểu Di đột nhiên quay đầu lại.
- “Tiểu Ninh, lần này là do bạn tự vứt bỏ hết đấy nhé!”.
Kỉ Hoa Ninh chợt tỉnh ngộ, Tiểu Di đã ngầm ý “tuyên chiến” với cô. Tần Di Giang kiên định duy trì tình bạn, đợi đến lúc họ chia tay mới tiếp tục theo đuổi tình yêu bấy lâu nay của riêng cô. Cô đã “tiên lễ hậu binh” đưa ra lời khuyên chân tình nhưng nếu như bạn mình không còn cần đến chàng trai đó nữa thì việc cô đến với anh là điều không có gì phải áy náy.
Kỉ Hoa Ninh sững sờ không thốt nên lời nhìn theo bóng dáng phóng khoáng của Tiểu Di dần khuất tầm mắt. Trên bước đường trưởng thành, cô đã gặp nhiều người nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ gặp được người nào dũng cảm quyết liệt như Tiểu Di. Để đeo đuổi tình yêu của mình, cô ấy đã bất chấp cả bản thân. Có loại tình yêu như con thiêu thân lao đầu vào lửa, dù biết rằng là khi lao vào lửa là hy sinh oanh liệt nhưng vẫn chấp nhận tất cả. Tình yêu đó thật ngốc nghếch nhưng cũng thật vinh quang.
Ngày