Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tác giả: Dạ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.

m đã rất ngốc rồi, có thêm chút nữa cũng chẳng sao cả”.
Kỉ Hoa Ninh chỉ còn biết dở khóc dở cười. Cái gì thế này? Đây chính là gậy ông đập lưng ông rồi!
Ôi, trẻ con luôn tự nghĩ mình thông minh là vậy!
Trên thực tế khác với lời Hoa Ninh nói, Lâm Tĩnh Lam không phải ngốc nghếch, trái lại rất thông minh, cực kỳ thông minh. Cậu lên ba tuổi đã biết chữ, năm tuổi đã có thể đọc làu làu những câu thơ cổ trúc trắc khó hiểu, ngoài ra còn nói được những câu tiếng Anh đơn giản cùng mẹ Lâm Đồng Hạ. “Thần đồng”, “thiên tài”, những lời ngợi khen này bắt đầu vây quanh cậu, khiến cho ngay cả Kỉ Hoa Ninh rực rỡ yêu kiều như thế cũng phải xếp sau một bậc.
Kỉ Hoa Ninh trong lòng rất khó chịu, “nó” rõ ràng là kẻ đến sau sao đã đuổi kịp mình rồi? May mắn là cô còn có một điều đáng để tự hào, cô biết chơi vi­olon rất hay, mới mười tuổi đã qua được cấp tám. Vì thế, cô cũng nhận được nhiều lời ca ngợi.
Như bây giờ, lúc họp hội phụ huynh, cô chắc chắn sẽ ra tay biểu diễn “tuyệt chiêu” của mình. Diện chiếc váy màu hồng có những viền hoa nhỏ li ti, làm nổi bật làn da trắng ngần, sáng bóng, đôi bàn tay nhỏ xinh trong ống tay áo nâng cây đàn lên xuống, như ánh ngọc lúc ẩn lúc hiện. Tay ngọc của cô kéo dây đàn, những gi­ai điệu mượt mà từ đó bay lên.
Chưa có nhà tuyển chọn tài năng chuyên nghiệp nào mà không bị chinh phục bởi vẻ hài hòa mê đắm lòng người của cô. Đôi mắt khép hờ bên cây đàn, hai hàng mi cong vút hướng về phía trước, biểu lộ sự tập trung cao độ khiến mọi người đều tấm tắc khen: Khí chất tinh anh này, đích thị chỉ cô công chúa xinh đẹp bé nhỏ này mới có!
Khi ấy Lâm Tĩnh Lam đã lên năm tuổi, nhưng vẫn được dạy dỗ theo cách của một bé gái, đang mặc một bộ váy búp bê dễ thương. Cậu bé nắm tay Lâm Đồng Hạ, dáng vẻ chăm chú nhìn lên xem Kỉ Hoa Ninh biểu diễn trên sân khấu. Mỗi một nụ cười của cô bé đều khiến cậu có cảm giác say mê khó tả.
Một tay cậu xoắn lấy mép váy, nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ kẹp nơ con bướm. Lúc sau, với vẻ mặt rất nghiêm túc, cậu nói với Lâm Đồng Hạ: “Mẹ, con muốn học để có thể cùng chị Hoa Ninh chơi đàn”.
Kỉ Hoa Ninh bấy giờ làm sao biết suy nghĩ của cậu, cô còn say sưa tự mãn với những lời ca tụng của mọi người. Cô dương dương tự đắc trông xuống “em gái” Lâm Tĩnh Lam tóc tết đuôi sam ở dưới khán đài: Giờ thì ai hơn ai nào? Em đừng có mơ mà vượt qua chị nhé!
Tiếc rằng lúc này cô vẫn không biết, đây là lần biểu diễn độc tấu cuối cùng của mình trong cuộc họp phụ huynh. Về sau khi “em gái” đáng ghét đó học pi­ano, họ bắt đầu phải hợp tấu cùng nhau.






Tình yêu là hơi ấm
Sự ngầm hiểu tạo nên cách phối hợp nhịp nhàng nhất, sự ăn ý mang đến gi­ai điệu hoàn hảo nhất. Sự đối xử giữa người với người tựa như một bản sonata, mỗi âm vực đều có liên hệ mật thiết đến nhau.
Kỉ Hoa Ninh coi Lâm Tĩnh Lam là kẻ địch giả tưởng cạnh tranh vẻ đẹp với mình suốt sáu năm, đến khi lần đầu tiên thấy Lâm Tĩnh Lam mặc đồng phục nam sinh tiểu học đứng trước mặt mình, câu đầu tiên mà cô thốt lên là: “Tiểu Lam, thật không hiểu nổi em, tại sao lại muốn cải trang thành con trai?”
Lâm Tĩnh Lam với mái tóc cắt ngắn mềm mại, mặc chiếc áo sơ mi trắng muốt cùng quần short màu xanh thẫm, trông cậu càng đáng yêu hơn, khuôn mặt bầu bĩnh như búp bê giống hệt con gái, nhưng chỉ là “giống như” mà thôi, nên chưa có ai lại cho rằng cậu là gái giả trai.
Tuy nhiên, trừ Kỉ Hoa Ninh vẫn còn mơ hồ.
- “Em có thành tâm xin lỗi chị không?”. Cô hất đầu lên cao, y như một công chúa thực sự, cậu chỉ có thể ngước nhìn chiếc cằm nhỏ của cô.
Cậu lập tức gật đầu: “Tất nhiên, tất nhiên rồi”.
- “Vậy thì được, em nghe đây, chị muốn sữa chua dâu tây, bánh pud­ding dâu tây, còn khoai tây chiên dâu tây nữa”. Cô nhìn lên đồng hồ treo tường, nói: “Hạn em trong vòng hai mươi phút phải mua về đây, không thì chị – quyết… không… tha… thứ… cho… em”.
Vừa dứt lời, đã thấy cậu bé con sáu tuổi xông ra ngoài như một cơn gió, để chứng tỏ sự chân thành của mình – điều này khiến cho sự kiêu ngạo của cô bé được an ủi ít nhiều. Vì vậy, cô chậm rãi ngồi xuống giường lặng lẽ đếm giờ, tay mân mê những nụ hoa ren trên váy.
Mười phút trôi qua, cậu ấy vẫn chưa về; hai mươi phút trôi qua, vẫn không thấy cậu đâu. Cô sốt ruột rứt rứt những ren tua đính ở mép váy. Vốn luôn cho rằng cậu vẫn nhiều lần làm theo ý mình, hóa ra lại không phải như vậy… Cậu là “tay sai” của cô, cậu phải nghe lời cô, sao có thể nói mà không giữ lời được chứ?
Đến khi đã ba mươi lăm phút trôi qua, cô đứng ngồi không yên. Bất kể là cậu ta có đi bằng gì, thì cũng nên về rồi mới phải? Cô xỏ giày vào chân, vội vã chạy ra ngoài.
Nắng thu dìu dịu soi lên làn da Hoa Ninh, mắt cô tìm kiếm bóng dáng cậu trong dòng người – Kia rồi! Một cậu bé tấp tểnh chạy lại, trên tay cầm một túi gì đó, không phải Tiểu Lam thì còn ai nữa?
Lâm Tĩnh Lam không ngờ lại gặp cô bên ngoài, cậu giơ chiếc túi trong tay lên, hổn hển nói: “Chị Hoa Ninh, những thứ chị muốn đây, em mua đủ cả. Đã qua hai mươi phút chưa? Em