XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tác giả: Dạ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.

hiểu thêm cô một chút, cậu cảm thấy mừng rỡ; mỗi khoảnh khắc có cô bên cạnh, cậu không còn mong muốn gì hơn, đây chính là điều mà người ta thường gọi là “rung động”.
Bên này là trái tim trai trẻ thổn thức, bên kia là thiếu nữ mượt mà lung linh, nhưng chỉ có cô không chịu hiểu rằng đứa “em trai” đó đã trưởng thành rồi. Đúng lúc này, cô “đón tiếp” một vị khách ngoài ý muốn.
- “Bắt đầu từ hôm nay, anh ấy là giám đốc bộ phận của các bạn, mọi người phải hợp tác với nhau cho tốt!”. Sau khi ông chủ rời đi, Kỉ Hoa Ninh mới kinh ngạc thốt lên: “Chris? Sao lại là cậu?”.
Nở nụ cười quen thuộc như hoa đào mùa xuân rạng rỡ, Chris nháy mắt: “Sao lại không thể là tớ?”.
Kỉ Hoa Ninh dở khóc dở cười: “Tớ không có ý đó… Phải rồi, cậu sao lại thành giám đốc? Thật không công bằng!”.
Chris nắm vai cô kéo ra sau, rồi ghé sát vào tai cô nói nhỏ: “Tớ chưa nói với cậu, bố tớ là cổ đông lớn nhất của công ty B đấy”.
Hơi nóng phả vào bên tai, Kỉ Hoa Ninh nhịn không được nhéo một cái lên vai anh: “Cậu được lắm, lúc tớ bảo tớ vào làm việc ở công ty B, cậu vẫn không hé môi chút nào về chuyện này cả”.
- “Tớ biết cậu không thích dựa vào mối quan hệ. Yên tâm đi, MISS Kỉ, cậu vào được công ty bố tớ hoàn toàn là do năng lực thực sự của cậu”.
- “Đương nhiên là thế rồi”. Kỉ Hoa Ninh rất tự tin về bản thân.
Hai người thân mật cầm cầm nắm nắm, lập tức thu hút sự chú ý của các đồng nghiệp khác. Thấy vậy Kỉ Hoa Ninh bèn xua tay: “Trước tiên làm việc đã, khỏi bị mọi người đàm tiếu”.
Chris cười nói: “Thì ra cậu còn sợ điều này. Phải rồi, mấy ngày nữa tớ sẽ cho cậu một vài điều ngạc nhiên”
Thật sao? Kỉ Hoa Ninh quay đầu cười ngọt ngào: “Thật sao? Nó còn chưa tới, tớ đã bắt đầu thấy thèm rồi”.
Giọng hồ ly dụ dỗ hoàng tử, Chris nhìn theo bóng lưng cô lắc đầu, đây chỉ có thể là một con hồ ly dễ thương.






Tình yêu là sự báo đáp
Chúng ta thường sẵn sàng vì người mình yêu mà làm nhiều việc không đòi hỏi sự báo đáp. Nhưng thực tế, trong lòng chúng ta luôn hy vọng nhận được sự trả ơn tương xứng, đi kèm với tình yêu chân thành từ người ấy.
“Nisha!”. Kỉ Hoa Ninh bất ngờ ôm chầm lấy một cô gái tóc vàng, mừng rỡ kêu lên: “Ôi, có cả Jack nữa này!”.
Nisha hơi xấu hổ nói: “Chính là tớ, tớ vốn rất thích văn hóa Trung Quốc, nghe nói Chris đã đến Trung Quốc, tớ cũng đi xem thế nào, tiện thể tìm cơ hội phát triển luôn. Còn cậu ấy…”. Cô liếc Jack, hạ giọng mỉm cười: “Tớ đi đâu cậu ta cũng đi theo tớ”.
- “À”- Kỉ Hoa Ninh cố ý dài giọng: “Chúc mừng cậu, Jack, cậu thực sự đã vén mây thấy ánh trăng rồi”.
- “Tớ! Tớ cũng thế!”.
Hai cô gái ôm nhau đi vừa khóc vừa cười. Chris lắc đầu ngán ngẩm nhìn họ, không hổ danh là bạn tốt, đến cả tửu lượng cũng như nhau. Thấy họ sắp húc phải thân cây bên cạnh, anh và Jack mỗi người vội đỡ lấy một cô nói: “Cẩn thận!”.
Kỉ Hoa Ninh lúc này đã say mèm, quàng tay ôm lấy anh, ngả người nằm gọn trong lòng. Chris cảm giác trên thân mình có mùi nước hoa thoang thoảng, còn cô ấy dường như đã chìm vào mộng đẹp rồi.
Chris cẩn thận kéo cô sát vào lòng, nâng niu cô như bảo vật, anh muốn trở thành bức tường che chắn gió lạnh cho cô. Vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc, nét khinh bạc thường ngày biến mất, chỉ còn ánh mắt sâu lắng nhìn cô, sau đó dìu cô đi về phía trước.
Lúc này Lâm Tĩnh Lam và Mẫn Na cũng đã ăn xong, đang trên đường trở về thì ngẫu nhiên bắt gặp bốn người Kỉ Hoa Ninh say rượu xiêu vẹo tiến đến. Cậu nhận ra trước tiên là Chris, rồi mới nhận ra cô gái đang nằm trong lòng Chris là Hoa Ninh, trái tim cậu chợt dâng lên nỗi chua xót. Về phía Chris lúc này cũng chú ý đến Lâm Tĩnh Lam, thấy cậu tướng mạo đàng hoàng, cảm giác có chút quen quen, thật ra hai năm trước họ đã gặp nhau một lần rồi.
Thấy mọi người dừng lại, Kỉ Hoa Ninh ngẩng đầu lên, mơ mơ hồ hồ hỏi: “Đến rồi à? Ha ha”. Cô vùng vằng bước mấy bước, cảnh vật xung quang cứ nghiêng ngả: “Không phải, chưa đến rồi”. Chris thấy thế định đưa tay đỡ thì Lâm Tĩnh Lam đã chắn trước mặt, Kỉ Hoa Ninh từ từ ngã dựa vào vai cậu.
Khuôn mặt cô đỏ bừng, rướn hai mắt đờ đẫn nói: “Tiểu Lam, sao cậu lại ở đây?”.
Chris cuối cùng cũng nhớ ra chàng thanh niên phương Đông tuấn tú này là ai, gió lạnh thổi trên người anh từng trận thấu xương. Kỉ Hoa Ninh giơ tay vuốt vuốt lên gò má trắng mịn của Lâm Tĩnh Lam: “Thật sự là Tiểu Lam? Mình không phải đang cùng Nisha uống rượu sao?”.
- “Chị uống say rồi”. Lâm Tĩnh Lam nhíu mày, miệng khẽ lẩm bẩm. Mẫn Na đứng một bên trong lòng lúc này đã sớm không còn cảm giác gì, lần đầu tiên thấy Kỉ Hoa Ninh, cô đã nhận ra! Xem họ không ngại ngùng ôm ôm ấp ấp, có thể biết bình thường thân mật với nhau đến mức nào.
“Đây là…”. Chris không biết nên xưng hô với Lâm Tĩnh Lam như thế nào: “Cậu biết nhà Quee­nie ở đâu phải không?”
- “Phải, tôi sẽ đưa cô ấy về”. Lâm Tĩnh Lam đỡ Kỉ Hoa Ninh chuyển sang bên vai, đối diện với Chris, ánh mắt hai người gi­ao nhau “tóe lửa”: “Cảm ơn anh chị đã đưa cô ấy về tới đây, làm phiền các anh các chị quá”.