Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.
>- “Tiểu Lam”, cô quay lưng lại để đơm cơm cho cậu.
- “Gì cơ”, Tiểu Lam đang ngồi ngoan ngoãn tại chỗ đợi cơm như một học sinh tiểu học.
- “Nếu như… nếu như tôi suy nghĩ lại về chuyện tình cảm, để cậu phải đợi thêm nữa thì liệu có được không?”.
Cô chờ một lúc không thấy Tiểu Lam trả lời. Kỉ Hoa Ninh quay đầu lại, cậu nhìn thẳng vào đôi mắt cô: “Nếu như miễn cưỡng thì em cũng không cần nghĩ cho tôi đâu!”.
- “Không phải”, cô phủ định ngay: “Tôi… có quan tâm đến cậu, nhưng tôi nghĩ, tôi cần thêm thời gian. Cậu có đồng ý không?”.
Cậu khẽ nheo mắt, góc độ càng lúc càng lớn. Ngay lập tức, cậu xòe một bàn tay ra: “Vậy chúng ta ngoắc tay, ngoắc tay rồi giao kèo ký kết, cấm được rút lời!”.
Khi nhỏ, bọn họ thường gian trá trong trò chơi, Kỉ Hoa Ninh chỉ cần ngoắc tay với cậu ấy thì nhất định niềm tin được thừa nhận.
Cô tiến lại, vươn ngón tay trỏ nhỏ nhắn của mình ngoắc lấy ngón trỏ của Tiểu Lam: “Móc câu đã buộc, trăm năm không đổi!”.
Hai ngón tay cái cùng ấn mạnh vào nhau.
Đêm lạnh tình yêu
Nhiều năm sau, bạn có thể không nhận ra người mà mình đã yêu sâu sắc? Có lẽ nào thời gian lại có thể làm thay đổi hoàn toàn một con người?
Trong cuộc sống chung có những chất xúc tác đang ngầm chảy ở khắp nơi, đôi khi chỉ với một chi tiết nhỏ cũng có thể làm nảy sinh những ảo tưởng đẹp đẽ. Trong yên bình và hạnh phúc như vậy, ngày tốt nghiệp của Lâm Tĩnh Lam cuối cùng cũng đến. Với rất nhiều cơ hội lựa chọn, cuối cùng anh quyết định làm việc cho Trung tâm nghiên cứu thuộc Cục Nghiên cứu quốc gia, một tiền đồ rộng mở với người thanh niên đó.
Chris đối xử ngày càng tốt với Kỉ Hoa Ninh. Nisha cũng đã từng cảnh báo với cô rằng: Một con người từng là một anh chàng hào hoa lãng tử như Chris mà hiện tại lại là nhân vật cốt cán của công ty, điều đó nhất định phải có nguyên nhân. Và cô chính là nghi ngờ lớn nhất.
Sau khi hứa hẹn với Tiểu Lam, Hoa Ninh mới hiểu rằng, cách thể hiện tình cảm của con người thật đa dạng và phong phú. Đối với Chris, có lẽ ẩn chứa sau sự chăm sóc tinh tế, những vui đùa, cáu giận chính là sự thể hiện tình cảm nơi anh. Thế nhưng trong thế giới của cô, không hề có sự tồn tại hình bóng của người con trai đó.
Người đàn ông đứng nhìn bệnh nhân được đưa lên cáng để chuyển đến phòng khách nghỉ ngơi rồi mới từ từ tháo bỏ găng tay.
Đôi mắt đen lay láy như chim bồ câu, người con gái bận váy tím, tóc dài cột cao, lộ vẻ mảnh mai mềm mại, tri thức và đầy nữ tính. Cô ấy, là cô ấy! Sâu thẳm trong anh, không một chút do dự bật lên tên cô gái: “Tiểu Ninh”. Cho dù thời gian có thể thay đổi hoàn toàn một con người?
Lâm Tĩnh Lam nhận điện thoại của Mẫn Na nói rằng sắp đến sinh nhật của anh mình, muốn nhờ cậu cùng đi để chọn quà cho anh trai. Tĩnh Lam từ chối một cách khéo léo nhưng Mẫn Na vẫn cố nài nỉ cậu cùng đi để nhân tiện có thể chọn quà cảm ơn giáo sư Hàn trước khi tốt nghiệp. Cậu suy đi tính lại, quả thực việc này ngay bản thân mình, từ trước đến giờ chưa từng nghĩ đến, và việc cảm ơn giáo sư Hàn là một việc nên làm. Cậu gửi cho Kỉ Hoa Ninh một tin nhắn rồi đi luôn.
Hôm nay Mẫn Na trang điểm thật đẹp, ngọt ngào và đáng yêu như một thiên sứ phấn hồng. Việc cô đi cùng với cậu con trai cao ráo và đẹp đẽ như Lâm Tĩnh Lam khiến mọi người trên đường không ngừng so sánh và thầm khen ngợi. Trong lòng Mẫn Na đang dâng lên một cảm giác lâng lâng khó tả, chỉ cần nhìn vào đôi mắt của những người đi trên đường là có thể thấy sự phối hợp của họ tuyệt đến thế nào.
Đi một vòng quanh các cửa hàng, cuối cùng họ cũng chọn được những món đồ ưng ý, trên đường đi hai người thi thoảng lắm mới trao đổi vài ba câu chuyện. Lúc quay trở về, Mẫn Na nói rằng chiều hoàng hôn thật rực rỡ, muốn đi dạo quanh công viên một vòng rồi mới về nhà. Đối diện với khuôn mặt khẩn khoản của cô, Lâm Tĩnh Lam nghĩ, đưa cô ấy đi một vòng cũng chẳng hề gì. Thế là hai người bọn họ chầm chậm men theo con đường ven quanh hồ trong phong cảnh tuyệt vời, hơi lạnh của nước hồ phả vào mặt khiến con người ta thật sảng khoái.
Đi một hồi Mẫn Na đột nhiên bị vấp và ngã khuỵu xuống đất. Lâm Tĩnh Lam định đỡ cô dậy, Mẫn Na mắt ngân ngấn nước, mặt dần đỏ: “Chân đau quá… tớ không đi được nữa rồi”. Cô thò chân ra khỏi gấu váy, quả thật có vết xước và vài vệt máu chảy ra. Lâm Tĩnh Lam vội đưa mắt quan sát xung quanh: “Tớ đi mua thuốc, cậu đợi nhé!”.
Khi cậu mua thuốc về, Mẫn Na đã không còn ở đó nữa. Tĩnh Lam đành gọi điện và theo sự chỉ dẫn, cậu đã tìm được Mẫn Na đang ngồi ở cửa của một xưởng để xe cũ. Cô nói, ngồi đợi lâu quá nên thấy lạnh, hơn nữa xung quanh lại chẳng có ai, nhìn thấy căn nhà nhỏ nên cố lết về đây. Tĩnh Lam không mảy may nghi ngờ và nhanh chóng đưa thuốc cho Mẫn Na. Lúc đó, cô đột nhiên đưa tay ra kéo mạnh Tĩnh Lam, như có một lực nào đó đẩy mạnh phía sau, cánh cửa đột ngột đóng lại. Trong bóng tối, Mẫn Na có thể cảm thấy ánh mắt lạnh lùng của Tĩnh Lam, ánh mắt ấy làm cô thấy ớn lạnh sống lưng. Cô nghe thấy tiếng cậu nói rất khẽ: “