Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.
y mới nói nhiều hơn một chút.
Dương Đổng Lâm biết rằng không phải cậu ấy không hòa đồng, chỉ đơn giản là cậu ta cảm thấy bản thân mình có khoảng cách với môi trường mà thôi! Ở điểm này, cô đã nhìn nhận hơn những người khác.
Mơ về tình đầu
Có khi chúng ta yêu một người, cái mà chúng ta yêu chỉ là nỗi đau khổ của tình yêu mà thôi. Khi đau khổ, là vì những thứ đã từng có, chứ không phải vì người ấy của hiện tại.
Khi mùa đông rét mướt qua đi, một năm mới của Kỉ Hoa Ninh và Lâm Tĩnh Lam lại bắt đầu. Đây chính là năm thứ hai họ sống cùng nhau, đương nhiên điều đó cũng phụ thuộc vào sự kéo dài của con người, mỗi người bọn họ đều chờ đợi sự khởi đầu mới vừa cổ điển lại vừa có sự mới lạ.
Khi quen biết với Amanda và Mạnh Thiên Phàm, cô mới biết mỗi người đều có rất nhiều sự việc trong quá khứ, những người bạn mới này khiến cô càng thêm hiểu và trân trọng cuộc sống, trân trọng những người ở bên mình.
Trận ốm sau lần dầm mưa hôm đó dường như còn để lại cho cô rất nhiều nỗi kinh hãi. Khi đối mặt với quá khứ, cuối cùng cô cũng thực sự thành thực với chính lòng mình. Cũng có lẽ là do tâm hồn rộng mở, tình bạn ấm áp của Tiểu Lam bao năm qua đã dần dần đâm chồi nẩy lộc trong lòng cô, về mặt cảm giác sự nẩy mầm lặng lẽ đó thực sự không giống nhau.
Dương Đổng Lâm phát hiện tất cả những cô gái đi qua đều liếc nhìn Lâm Tĩnh Lam. Trông cậu ăn mặc rất đơn giản thanh nhã và không theo một gu nhất định nào cả, trong vẻ tuấn tú ấy có phảng phất nét đẹp của búp bê và điều đó đã thu hút ánh mắt của mọi người, khiến mọi người yêu thích cậu.
Người con trai như thế này xem ra gặp được cũng không phải nhiều. Cô vừa ăn vừa nghĩ, ăn mà chẳng chú ý là mình đang ăn gì. Một lúc sau, chiếc mâm đã rỗng không, cô giơ tay ra hiệu: “Chị ơi, thêm đồ đi!”.
Thấy Lâm Tĩnh Lam nhìn mình với vẻ kinh ngạc, cô cười thẹn thùng: “Đừng thấy mình nhỏ mà coi thường nhé, mình ăn được rất nhiều… mỗi lần đều chén sạch hai bát cơm… bát to ấy…”. Càng nói càng chả ra sao, đến cuối cùng ba từ cũng rúm lại một cụm. Lâm Tĩnh Lam cảm thấy thú vị nên bật cười: “Ăn được thì khỏe, có gì mà không tốt!”.
Bây giờ Dương Đổng Lâm mới phát hiện cậu ta có hai má lúm sâu hoắm, khi cười nhìn duyên dáng như con gái. Bình thường, cậu ấy không hay cười như thế này, thế nên thật đáng tiếc cho đôi má lúm đẹp.
Sau khi ăn tối xong, hai người chia tay. Lâm Tĩnh Lam nhớ ra ở nhà đã hết giấy vệ sinh và kem đánh răng, tiện thể cậu rẽ vào siêu thị tầng dưới mua một ít. Chợt nhớ ra, từ trước đến giờ những việc này đều do Kỉ Hoa Ninh làm, giờ cô ấy không ở nhà, cuộc sống của cậu dường như hơi trống vắng. Sau khi tan ca cậu cũng không vội vã về nhà vì khi ngồi một mình trong căn phòng trống cậu chẳng biết làm gì.
Cậu quyết định, ngày mai được nghỉ sẽ tổng vệ sinh nhà cửa. Cậu muốn cho cô thấy một người con trai tốt là phải như vậy, có thể dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa, để khi cô trở về sẽ ngạc nhiên và thích thú – cậu không phải là một đứa trẻ mà cần cô chăm sóc như một người bảo mẫu.
Tối đầu tiên dừng chân tại khách sạn, Kỉ Hoa Ninh gọi điện về nhà, nghe thấy giọng Tiểu Lam cô cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều và dường như nơi này cũng chẳng phải là một vùng đất xa lạ nữa. Khi nghe xong “báo cáo” sự việc xảy ra trong ngày, cô mới nhẹ nhàng nhắc cậu nên đi ngủ sớm rồi sau đó tự rơi vào trạng thái im lặng.
Hình như thời gian nhớ về Tiểu Lam càng ngày càng nhiều hơn. Cô vốn vẫn cho rằng vì bản thân mình đối xử tốt với cậu ấy nên việc đó chỉ là thói quen; nhớ về cậu ấy bởi vì cậu chính là hình ảnh gắn liền với cô và là nơi để cô nương tựa vào. Thế nhưng chỉ cần rời xa mảnh đất ấy, con người ấy liền phát hiện ra rằng không giờ phút nào là cô không nhớ đến cậu ấy, đây liệu có phải là một trong những dấu hiệu báo rằng tình yêu đang đến hay không?
Trước tất cả những sự cự nự, nghi ngờ và thoái thác trước đây của cô, cậu đều im lặng và bao dung bằng sự ấm áp của mình. Khi cô ương bướng đưa ra những yêu cầu vô căn cứ thì cậu vẫn nói: “Được, tôi đồng ý với em!” mà chẳng cần lấy một lời ngon ngọt.
Cô dần dần nhận ra rằng, trên thế giới này, liệu vẫn còn có người có thể dùng sự nhẫn nại và sự thấu hiểu tột cùng để chiếm lấy thứ mình yêu quý? Và cậu ấy đã dùng sự gan lì đến giảo hoạt của mình để khiến cô dần dần phải dựa vào, bị dẫn dắt theo và cuối cùng không thể rời xa cậu.
Có lẽ rằng có một số việc không lâu về sau sẽ dẫn đến sự thay đổi và cô đang có dự cảm về hạnh phúc. Tại một thành phố khác, trong đêm vắng tĩnh mịch cô đang nhớ về cậu.
Sau khi trở về, Kỉ Hoa Ninh trông thấy căn phòng mới sạch sẽ sáng sủa, thực sự cô đã rất vui và khen ngợi Lâm Tĩnh Lam. Tất nhiên, cô không thể ngờ rằng cậu ấy đã khéo léo giấu đi tấm kính bị vỡ vụn và cũng chẳng biết có những đồ vật nào đã gặp “tai nạn” và cô cũng chẳng buồn đến việc “bóc trần” những việc ấy mà còn nói rằng: Người phụ nữ thành thực là người đẹp nhất, còn người đàn ông cố gắng làm việc nhà cũng đáng yêu không kém.
Có người từng làm