Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.
ng chỉ có mình cô mà còn có cả cậu ấy, cậu đã sớm chẳng phải là tên con trai nhỏ ngốc nghếch nữa, cậu ấy đã thực sự trưởng thành.
Vương Niệm Niêm liên tục chép miệng, nó vẫn còn đang mơ. Lâm Tĩnh Lam giơ tay qua: “Mệt không, đưa tôi bế!”.
Kỉ Hoa Ninh “ừ” một tiếng, “nhẹ nhàng thôi” rồi chuyển đứa bé sang tay Tiểu Lam, nó vẫn còn đang ngon giấc. Hai người bước đi trong bóng chiều, cùng đi bên nhau và nhớ về kỷ niệm của thời thơ ấu. Đặc biệt là Kỉ Hoa Ninh, cô đang nhớ đến rất nhiều chuyện của Tiểu Lam từ ngày nhỏ cho đến tận bây giờ, dường như đi hết một con đường, thời gian cũng chuyển từ thời điểm này đến thời điểm khác, chỉ trong một đêm hai đứa trẻ đã thở thành người lớn.
Tình yêu tay ba
Cuộc đời con người không ngừng gặp gỡ và sai lầm, còn chờ đợi thì không bao giờ thay đổi.
Bồ cũ của Mạnh Thiên Phàm nhân lúc anh ta đang ngủ liền gửi cho tình nhân một tin nhắn mà quên không xóa nên đã bị anh ta phát hiện. Vậy là lần này, màn kịch “tình yêu quay lại” đã hoàn toàn sụp đổ và cô ta lại một lần nữa trở thành bồ cũ, chỉ có điều người dứt áo ra đi lần này là Mạnh Thiên Phàm.
Kỉ Hoa Ninh không hẹn mà gặp lại xuất hiện bên “bàn tiệc” thất tình lần thứ hai của anh ta, nhưng có một điều cô không ngờ tới là Giang Viễn Ảnh cũng đang ở đó. Hai người bọn họ chào hỏi nhau cứ như không có việc gì xảy ra rồi ngồi xuống hai bên Mạnh Thiên Phàm. Mạnh Thiên Phàm lần lượt quay nhìn hai bên, đúng là thần sắc không thay đổi, công lực cao siêu khó lường.
- “Các cậu nói đi, cuối cùng thì tại sao cô ấy lại muốn quay lại?”, Mạnh Thiên Phàm đã uống mấy cốc bia và bắt đầu trở nên nói nhiều. Giang Viễn Ảnh bên cạnh lại im lặng uống mà không nói một điều gì, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn sang Kỉ Hoa Ninh.
Giang Viễn Ảnh đánh xe tới dừng ở trước tiệm ăn.
- “Em đợi chút, anh sẽ đánh xe qua!”.
Kỉ Hoa Ninh nhìn anh thong thả lái xe, quả nhiên đã trưởng thành lên rất nhiều. Khi đã yên vị, anh bật nhạc, bài hát Yesterday once more đã làm cho không khí trở nên ấm cúng hơn. Khuôn mặt cả hai người đều rất bình thản, nhưng trong đầu Kỉ Hoa Ninh những ký ức lại trở nên vô cùng sống động. Thật kỳ lạ, Giang Viễn Ảnh trong quá khứ và Giang Viễn Ảnh hiện tại lại không thể trùng khớp, hai hình ảnh đó dường như không phải là cùng một người.
- “Đến nơi rồi!”, Kỉ Hoa Ninh để anh dừng xe ở đầu đường, thuận tay chỉ: “Hiện nay em ở đằng đó, đi vào một chút nữa là đến, không cần phải đi xe đâu!”.
Giang Viễn Ảnh tắt máy nhưng không có vẻ gì là sẵn sàng mở cửa xe: “Tiểu Ninh, tháng sau là sinh nhật em, chúng ta cùng đi ăn nhé!”.
- “Sinh nhật em?” Kỉ Hoa Ninh ngẩn ra một lúc rồi cũng gật đầu: “Không ngờ một năm nữa lại đã trôi qua. Về việc này… em cảm thấy không tiện lắm, nhưng dù sao vẫn cảm ơn vì anh đã nhớ đến sinh nhật em”.
Giang Viễn Ảnh hơi nhíu mày, từ “cảm ơn” của cô như chiếc gai cứa vào lòng anh. Mới chỉ có từng ấy thời gian mà giữa anh và cô đã trở nên khách sáo và xa lạ như thế sao? Anh đương nhiên là nhớ sinh nhật cô, nhớ cái ngày mùa hạ năm đó, anh đã lặng lẽ đứng dưới nhà cô bắn pháo hoa. Lúc đó, Kỉ Hoa Ninh đang ăn cơm tối, Giang Vân thấy những tia lửa lấp lánh ngoài cửa sổ đã rất ngạc nhiên hỏi: “Ngày gì nhỉ? Ninh Ninh, con xem có pháo hoa kìa!”.
Quả nhiên, Kỉ Hoa Ninh vội buông bát đũa và chạy đến bên cửa sổ, khuôn mặt Giang Viễn Ảnh lúc sáng, lúc tối thoắt ẩn thoắt hiện trong màn đêm. Anh đang ngẩng đầu để đón ánh mắt của cô, ánh mắt họ giao nhau trong sắc tối mênh mang của trời đêm.
Giây phút đêm mùa hè rực rỡ như ban ngày.
Như bây giờ, gần nhau trong gang tấc đấy nhưng có điều gì đó đã làm cho tâm hồn hai người bọn họ không thể giao hòa cùng nhau. Giang Viễn Ảnh kiên nhẫn hỏi: “Em… em đã có bạn trai rồi?”.
Kỉ Hoa Ninh do dự không biết trả lời thế nào cho hợp, cuối cùng cô lắc lắc đầu và nói: “Công việc bận quá mà, khi nào rảnh em sẽ suy nghĩ lại vấn đề này!”.
Rõ ràng là một lời từ chối. Giang Viễn Ảnh dường như mím chặt môi, nhưng cuối cùng cũng bật thành lời: “Thế cũng tốt, đi về cẩn thận nhé!”.
- “Em biết rồi. Anh lái xe cẩn thận, chào!”, Kỉ Hoa Ninh bước đi trong đêm tối, trong muôn ngàn ánh đèn lấp lánh, theo thói quen cô đã tìm ra tòa nhà của mình vì ở nơi đấy luôn có ngọn đèn dẫn đường. Và không biết từ khi nào, nỗi đau trong lòng đã dần dần nguôi ngoai, việc rời xa người đó khiến cho cô cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng.
Từng yêu nhưng không hận, không hận mà cũng chẳng thể lại yêu thêm lần nữa.
Đồng hồ chỉ năm giờ ba mươi phút, thời khắc trông đợi tan sở sau một ngày bận rộn đã đến. Sáu giờ đúng, Kỉ Hoa Ninh tắt đèn, gõ cửa phòng Amanda, “Chị Mạn, em về đây, chị về chưa?”.
Amanda mỉm cười với cô và nói: “Chị vẫn còn vài việc chưa làm xong, em về trước đi, bye bye!”.
- “Bye bye!”.
Kỉ Hoa Ninh ra khỏi công ty, làn gió phả vào mặt đã có chút oi bức của mùa hè. Rũ bỏ tâm tình của bản thân, quên đi những trọng trách nặng nề, những bận rộn, những áp lực của công việc. Am