Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.
ự là một tin tức đáng sợ nhất thế kỷ! Đối với cô đây chính là ngày tận thế.
Giản Tiểu Bạch rưng rưng cầm kết quả xét nghiệm trở lại nhà trọ ở tầng 10, ngẩn người nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ. Cũng không biết đã thở dài bao nhiêu lần, cô có con của Mạc Tử Bắc.
Cô chưa bao giờ nghĩ mình lại kém may mắn đến như vậy, mặc dù hôm đó triền miên không biết bao nhiêu lần mới kết thúc nhưng cô cũng không ngờ lúc này một sinh mệnh nhỏ bé đã tồn tại ở trong bụng cô.
Bỏ nó sao?
Một sinh mệnh vô tội.
Không!
Trên ban công, hai chú thỏ con tương thân tương ái sinh hoạt cùng nhau, Giản Tiểu Bạch chua xót trong lòng, đó là món quà của anh, cô không có cách nào vứt bỏ nó được. Cô không nỡ!
Vậy thì sinh cứ đứa bé này ra đi! Suốt cuộc đời này không cho anh nhìn lấy một lần, để cho người đàn ông đáng giận kia cả đời này cũng không biết mình còn để lại mầm mống ở bên ngoài.
Cô cứ nghĩ đến hết thảy mọi chuyện anh đều chẳng hay biết gì, là tâm trạng lại rất vui sướng! Cô muốn sinh đứa bé, cả đời không cho anh biết đến!
Năm năm sau.
Trước cửa nhà trẻ.
“Mẹ, con không muốn chơi cùng bọn con gái đâu!”– Nhóc con bốn tuổi Giản Hạo Thiên nắm lấy cánh tay Giản Tiểu Bạch lắc lắc, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên khẽ nói: “ Bọn con gái đều đáng ghét như nhau, bôi đầy nước miếng lên mặt con.”
“Ừ!” Giản Tiểu Bạch nhìn gương mặt giống hệt như Mặc Tử Bắc của cậu nhóc mà chỉ biết thở dài một tiếng rồi cúi xuống đối diện với con trai: “ Thiên Thiên các bạn gái rất dễ thương, mẹ cũng là con gái nè, hông lẽ Thiên Thiên cũng không muốn chơi với mẹ hả?”
“Không đúng mẹ là người xinh đẹp nhất. Con thích mẹ nhưng không thích bọn con gái trong lớp.” Giản Hạo Thiên chu cái miệng nhỏ nhắn thật đáng yêu.
Nhưng để sinh ra đứa bé này cô đã phải chịu rất nhiều khổ cực. Cô phải bỏ học giữa chừng, làm vô số những công việc vặt để mưu sinh. Nhờ Lâm Hiểu Tình, Hùng Lập Tân và Mai Thiếu Khanh hết lòng giúp đỡ nên cô mới có thể thuận lợi sinh hạ đứa trẻ.
Biết bao đêm ngắm con trai say ngủ, cô càng bùi ngùi xúc động, không tránh khỏi tâm phiền ý loạn.
Két một tiếng, chiếc xe thể thao màu trắng dừng lại ngay bên người hai mẹ con. Cửa kính xe dần hạ xuống, lộ ra gương mặt vô cùng anh tuấn nhưng cũng rất lãnh đạm của Mai Thiếu Khanh. Năm năm nay khuôn mặt anh đã có không ít thay đổi, càng băng lạnh và bình tĩnh hơn. Ánh mắt anh vẫn dửng dưng như trước, chỉ lúc nhìn Giản Hạo Thiên, trong mắt anh mới hiện lên vẻ dịu dàng.
“Ba!” Giản Hạo Thiên vui mừng kêu lên.
“Mau lên xe nào!” Mai Thiếu Khanh nhẹ nhàng cười.
Giản Tiểu Bạch bế con ngoan ngoãn ngồi lên xe.
” Anh Thiếu Khanh, không cần tới đón em và Thiên Thiên em đâu. Bọn em về bằng xe bus là được rồi.”
“Thiên Thiên rất mẫn cảm không nên tới những nơi đông người chen chúc.” Mai Thiếu Khanh quả thực đã coi Thiên Thiên như con mình ngay cả khuôn mặt trước sau không nở nụ cười của anh mỗi khi nhìn thấy Thiên Thiên cũng thoáng hiện lên nét cười lăn tăn.
“Cảm ơn anh! Anh thật là chu đáo!” Giản Tiểu Bạch chậm rãi nói.
Đối với ân tình này của Mai Thiếu Khanh, cô quả thật không biết phải báo đáp như thế nào. Cô chuyển nhà, anh vẫn giống như trước đi theo giúp đỡ, đồng ý để cô ở trên lầu. Lúc cô sinh, anh luôn bên cạnh cô. Trong khoảng thời gian cô khóc, anh cho cô mượn bờ vai mình. Con của cô anh cũng xem như con của mình. Ngoại trừ việc anh không thích nói chuyện dường như cô không thể tìm thấy bất cứ khuyết điểm nào trên người anh.
Thế nhưng có ai dám cam đoan một người lại hoàn mỹ đến mức không có bất cứ thiếu sót gì? Đôi khi ngẫm lại, cô thật không hiểu sao đến giờ cô vẫn không thể yêu anh Thiếu Khanh nhiều hơn nữa.
Sau này ai sẽ được sóng đôi bên Mai Thiếu Khanh, người ấy sẽ được hạnh phúc cả một đời. Anh cũng không phải là người thích tranh cãi, lại càng không phải là người nóng tính, bản thân thật xứng là người hòa nhã.
Năm ngoái anh đi du học một năm, nhưng vẫn cố tình không trả nhà trọ. Chính là để sau khi trở về có thể chăm sóc hai mẹ con cô.
Một phần ân tình này cả đời cô khó có thể trả hết được!
“Anh Thiếu Khanh, thật cảm ơn anh! Không có anh, em khó có khả năng đi học đại học.” Anh giúp cô chăm sóc bé con suốt một năm, nhờ thế cô mới có thời gian học hết năm cuối. Cuối cùng bản thân cũng không phải tiếc nuối vì chưa tốt nghiệp.
“Em không cần phải nói vậy đâu!” Anh đạm mạc nói, tự mình mở xe.
“Vâng!”
“Ba! Dì xinh đẹp kia có đến nữa không?” Giản Hạo Thiên bỗng nhiên thốt ra câu hỏi.
“Cái gì mà dì xinh đẹp?” Giản Tiểu Bạch khó hiểu hỏi lại.
Mai Thiếu Khanh nghe thấy Hạo Thiên nhắc đến dì xinh đẹp, trong đôi mắt thâm thúy của anh bỗng hiện lên một tia sáng khác thường.
Chưa nói câu gì nhưng khoé miệng luôn luôn hờ hững của anh bất giác nhếch lên một chút. Đây là lần đầu tiên Giản Tiểu Bạch nhìn thấy anh có loại biểu cảm khác thường này, nhất là lại với một cô gái không rõ ràng khiến Giả