Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Nhân Ngầm

Tình Nhân Ngầm

Tác giả: Tống Vũ Đồng

Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1041 lượt.

òng, tiếng gõ bên ngoài khiến nàng cực độ bất an, Khuyết Lạc sau sự kiện thương tích kia liền không có trở lại tìm nàng, Nhâm Chi Giới ở trong bệnh viện càng không thể nào, vì vậy, nàng đã sống thanh tịnh như vậy trôi qua nửa tháng…
“Tôi biết cô đã tỉnh rồi, mở cửa.”
Là Nhâm Chi Giới? Hắn xuất viện? Hắn không sao?
Lam Lăng nghe tiếng cơ hồ muốn đi ra ngoài, nhưng lý trí lập tức đánh bại tình cảm, nàng cố ý đợi vẻ mặt kích động cùng vui sướng trên khuôn mặt bình phục trở lại mới đi ra mở cửa.
“Thay y phục cùng tôi đến công ty.” Nhâm Chi Giới nhìn nàng một cái, đối với việc mình tại bên ngoài cửa đợi lâu cũng không nói một câu, xoay người muốn xuống lầu.
“Đi công ty? Tại sao?”
“Khuyết Lạc trở về Hongkong, bắt đầu từ hôm nay cô nhất định hai bốn trên hai bốn đi theo bên cạnh tôi.” Hắn đưa lưng về phía nàng nhàn nhạt nói.
“Tại sao?”
“Cô đang gặp nguy hiểm, tôi phải bảo vệ cô.”
“Bởi vì tôi là tình nhân của Khuyết Lạc, cho nên anh nhất định hai mươi bốn giờ bảo vệ tôi?”
“Đúng là như thế, còn có vấn đề sao?”
“Tôi không đi.”
“Cô nếu như kiên trì, tôi sẽ tự mình khiêng cô đi.”
“Anh dám?”
“Tôi chỉ là phụng mệnh làm việc, thờ ơ có dám hay không.” Nhâm Chi Giới quay đầu lại liếc nhìn nàng một cái, “Cô chỉ có thời gian năm phút đồng hồ thay quần áo, hi vọng cô chuẩn bị kịp.”
“Tôi nói không đi là không đi, ai cũng không cách nào miễn cưỡng tôi.” Thương thế ở tâm của nàng, hắn cũng không nhìn thấy sao? Nửa tháng không thấy, hắn không quan tâm nàng sao? Nàng vì hắn khóc đến hai con mắt cũng sưng đỏ, nàng vì mình không có dũng khí vào bệnh viện nhìn hắn mà khó chịu, hắn nhưng căn bản không quan tâm.
“Tôi nghe nói là bản thân cô nguyện lưu lại, hiện tại cần gì phải cùng tôi cáu kỉnh?” Đảm Chi Giới mặt lạnh lùng, mang ánh mắt ý vị chỉ trích nhìn nàng.
“Anh nghe nói? Vậy anh đều đã nghe nói tôi là bởi vì sao lưu lại!”
“Không phải là bởi vì không bỏ được vinh hoa phú quý Khuyết gia? Còn có cái gì?”
“Anh . . . . . Khuyết Lạc là như thế này nói cho anh, nói tôi ham vinh hoa phú quý?” Lam Lăng giận đến hàm răng run lên, nghĩ hắn như vậy khi dễ mình mà đau lòng.
“Bất kể là cái gì, kia đều không liên qua đến tôi, trách nhiệm của tôi là bảo vệ cô.” Vì để cho hắn hảo hảo bảo vệ nàng, Khuyết Lạc còn cố ý kéo Vũ Điệp mang về Hongkong .
“Tôi là vì anh lưu lại . . . . . .”
Nhâm Chi Giới chợt cắt đứt lời của nàng, “Nên vì hành vi của mình mà muốn nói láo thì có rất nhiều phương thức, không cần đem tôi kéo xuống nước.”
“Anh sớm biết , cũng không tin tôi? Vậy thì anh sợ chết, sợ Khuyết Lạc đem tội danh dụ dỗ nữ nhân của hắn đặt lên trên người, sau đó đem anh đuổi ra Khuyết thị? anh cứ như vậy quan tâm Khuyết thị, cung như vậy quan tâm nó mang cho anh danh lợi địa vị, cho nên thà làm kẻ hèn nhát, cũng không nguyện ý thừa nhận anh yêu tôi?”
Lam lăng mỗi nói một chữ, tâm Nhâm Chi Giới liền giống bị người dùng kim châm đâm xuống.
Đúng, hắn là hèn nhát, không dám thừa nhận cũng không có thể thừa nhận mình đối với nàng động tâm! Nàng nói cũng không có sai, nếu thật so sánh, hắn so với nàng càng hận chính mình hơn, chỉ là không có người sẽ hiểu.
“Không cần tự mình đa tình, Lam tiểu thư, cô đã là người của Khuyết Lạc, nên an phận làm nữ nhân bên cạnh anh ta, nếu không, ban đầu nên để cho anh ta đưa cô rời đi, trở lại Đài Loan đi.”
“Nếu như tôi còn có cơ hội lựa chọn, tôi sẽ !” Nàng kích động đối với hắn gầm thét, lệ rơi xuống, giống như trân châu rơi lả tả , “Tôi là đầu óc cháy hỏng mới có thể vì loại người không có tâm như anh lưu lại! Tôi thật là hối hận vô cùng!”
“Mau thay quần áo, tôi ở dưới lầu chờ cô.” Nhâm Chi Giới hờ hững .
Nàng oán, hận, tâm thương thế của nàng, nổi thống khổ của nàng. . . . . . Tất cả đều không liên quan chuyện của hắn, hắn không muốn trông nom, cũng không xen vào.
“Nhâm Chi Giới! Anh rõ ràng yêu tôi cũng không dám thừa nhận, anh là hèn nhát!” Lam Lăng đuổi theo đi ra hướng về phía bóng lưng của hắn rống giận, tâm tình kích động đến thiếu chút nữa ngất xỉu, nếu không phải là nàng chống đỡ lan can thang lầu, nhất định sẽ cứ như vậy rớt xuống lâu.
Vì mới bình phục đột nhiên tức giận làm cho khó chịu, nàng phủ ở ngực, chậm rãi ngồi dưới đất thở không được, mặc cho nước mắt chảy xuống mặt.
Hắn cứ như vậy cũng không quay đầu lại đi xuống lâu rồi? nam nhân đáng chết! Nàng vì hắn chảy nhiều lệ như vậy, hắn lại tuyệt không động dung! ( mặt không thay đổi)
Hình ảnh trong bệnh viện hắn vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn Quan Vũ điệp lại bắt đầu ở trong đầu nàng chiếu phim, hắn đối với Quan Vũ điệp ôn nhu trìu mến như vậy, lại đối với nàng lãnh mạc vô tình. . . . . .
Nàng cho là hắn là yêu nàng, nàng thật nghĩ như vậy, nếu không, nàng cần gì vì hắn lưu lại? Nàng cần gì quan tâm hắn sống hay chết?
Nhưng là, đều do nàng đa tình.
Coi như hắn không thương nàng, nàng vẫn còn thật sâu yêu hắn. . . . . .
Cước bộ xuống lầu xoay trở về, Nhâm Chi Giới nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, thấy nàng nhắm con ngươi thở dốc, thống khổ cau mày, tim của h


XtGem Forum catalog