Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang

Tác giả: Vũ Bộ Sinh Liên

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1343070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3070 lượt.

, cung kính lễ phép nói với Lăng Sanh:
"Ông Lăng, chào ông! Cháu là Úc Hàn Yên!" Đối với việc Lăng Sanh nói mình là cháu dâu Úc Hàn Yên cũng chẳng có cảm giác gì. Dù sao thì toàn thế giới cũng đều cho rằng cô là vợ của Lăng Diệp rồi, có phản kháng cũng chẳng cứu vãn được gì.
Chân Lăng Diệp bị giẫm, khuôn mặt anh trong nháy mắt đã đen lại, nhưng anh kiềm chế để không phát tác ra ngoài.
Lúc này Lăng Sanh mới phát hiện ra bộ đồ bệnh nhân trên người Úc Hàn Yên. Ông không khỏi quan tâm hỏi:
"Sao Tiểu Yên lại mặc quần áo bệnh nhân vậy?"
Úc Hàn Yên cười khôn khéo nói:
"Trước đó thân thể cháu có chút không khỏe, nhưng mà bây giờ đã phục hồi được bảy tám phần rồi ạ."
Lăng Sanh nghe xong, chĩa mũi nhọn về phía người nào đó trước mặt, quát:
"Cháu chăm sóc người ta kiểu gì vậy? Không nói đến việc đã làm cho người ta bị bệnh, lại còn chưa khỏi đã mang ra ngoài, nếu bệnh tái phát lại thì làm thế nào hả?!"
"Ông Lăng, cháu bị bệnh là do lỗi của cháu, ngược lại Lăng Diệp đã luôn luôn chăm sóc cháu. Hơn nữa, cháu cảm thấy ở trong phòng y tế rất nhàm chán, nên mới muốn đi ra ngoài!" dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Đầu Úc Hàn Yên đầy vạch đen, giải thích.
Rõ ràng Lăng Sanh không tin lời của Úc Hàn Yên, hào phóng nói:
"Tiểu Yên à, cháu không phải nói tốt cho hắn. Nói cho ông biết, có phải Lăng Diệp đã bắt nạt cháu không? Ông sẽ làm chủ cho cháu!"
". . . . . ." Úc Hàn Yên hết ý kiến.
Lăng Diệp không để ý đến Lăng Sanh, nhìn thẳng về phía quản gia, mang theo sự áp bức hỏi:
"Quản gia Tôn, ông không cảm thấy bệnh nhân thì nên nằm trên giường nghỉ ngơi sao?"
Quản gia gật đầu, đáp lại:
"Dạ, tiểu thiếu gia." Sau đó xoay người, khom lưng chỉ về phía phòng ngủ của Lăng Sanh, nhàn nhạt nói:
"Lão gia, xin mời."
Lăng Sanh tức tối lườm cháu trai, “hừ” một tiếng mới miễn cưỡng đi về phía phòng ngủ.
". . . . . ." Úc Hàn Yên trợn tròn mắt, thì ra cái nhà này cũng đều do Lăng Diệp định đoạt.
Lăng Sanh vừa đi xong, Lăng Diệp không chút do dự, liền bồng Úc Hàn Yên lên, đi về phía phòng ngủ ở lầu hai.
Úc Hàn Yên nhìn Lăng Diệp, cảm khái một trận. Rõ ràng người này rất quan tâm đến ông nội, nếu không như vậy sẽ không đột nhiên trở về đây, thế nhưng lại không biểu đạt ra ngoài.
Lăng Diệp đi vào phòng ngủ, đặt nhẹ Úc Hàn Yên xuống chiếc giường lớn, sau đó đè lên người cô, dĩ nhiên anh đã đem hết sức nặng của cơ thể đặt lên hai tay đang chống trên giường, cùng với hai đầu gối của mình rồi.
Ngay tức thời Úc Hàn Yên không thể phản ứng kịp. Cô chớp chớp hai mắt, ngây ngẩn nhìn Lăng Diệp.
"Một lần bấm anh. Một lần giẫm anh. Một lần gọi đầy đủ tên anh. Tiểu Yêu, em nói, anh nên trừng phạt em như thế nào mới phải?" Giọng nói tràn đầy ma lực của Lăng Diệp vang lên, làm cho người ta không nhịn được muốn trầm luân.
Trong lòng Úc Hàn Yên kêu lên một tiếng “Không được rồi”. Cô há miệng ra định giải thích, liền bị đối phương hung hăng chặn môi lại.
Đầu lưỡi Lăng Diệp tiến quân thần tốc, càn quét xung quanh khoang miệng ấp áp, thơm ngát của cô, không bỏ qua bất kỳ ngóc nghách nào, lấy thế như chẻ tre đánh chiếm thành trì.
Không biết là do kỹ thuật hôn của Lăng Diệp cao, hay là sức chống cự của lưỡi Úc Hàn Yên thấp, tóm lại, cô đã bị hôn đến lên bờ xuống ruộng, vô ý thức dâng chiếc lưỡi thơm tho của mình ra, để cùng dây dưa, chơi đùa với đối phương.
Hôn xong, sắc mặt Úc Hàn Yên ửng hồng, hai tròng mắt đầy nước, đôi môi đỏ tươi, xinh đẹp đến chấn động lòng người.






Hình như không tệ
Bị ánh mắt Lăng Diệp dán chặt vào mặt mình, Úc Hàn Yên xấu hổ quay đầu nhìn vào góc phòng, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra:
"Không được nhìn tôi."
Lăng Diệp càng áp cơ thể vào gần đối phương hơn, cho đến khi không còn khoảng cách, anh cắn khe khẽ lên vành tai tinh xảo của cô, dùng giọng trầm thấp khêu gợi nói:
"Tiểu Yên, khỏe nhanh lên một chút." Anh không nhịn được nữa rồi…… Câu nói tiếp sau anh không nói ra.
Khi nói chuyện người kia phả ra hơi thở nóng hổi, xuyên thấu qua lỗ tai Úc Hàn Yên, chạy thẳng tới trái tim cô, khiến toàn thân cô tê dại. Rõ ràng chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng lại khiến cho khuôn mặt cô càng đỏ hơn, giống như được nung nóng vậy. Cô lấy tay đẩy đẩy người kia ra, yếu ớt nói:
Cô đứng trước cánh cửa sổ to lớn sát đất, mải mê nhìn hoa cỏ, cây cối đang bừng bừng sức sống ở bên ngoài, cùng những tòa nhà cao tầng san sát phía chân trời xa. Cuộc sống phong phú muôn màu như vậy, còn sống thật tốt.
Lăng Diệp lau khô cơ thể cùng tóc, quấn chiếc khăn tắm quanh hông, từ phòng tắm đi ra, đúng lúc nhìn thấy cảnh này. Người kia đang nhìn phong cảnh bên ngoài đến khao khát, hận không thể phá được cửa sổ để bay đi.
Anh đi tới sau lưng Úc Hàn Yên, vòng hai tay qua eo cô, bá đạo nói:
"Cả đời này em đừng mơ thoát khỏi anh!"
"Ạch. . . . . . Tôi giống như đang nghĩ thế sao?" Đúng vậy nha, bắt đầu từ khi nào cô mà đã không còn ý nghĩ bỏ trốn nữa? Đây là đã đắm chìm sao?
Lăng Diệp vuốt ve bên eo Úc Hàn


Ring ring