Tác giả: Vũ Bộ Sinh Liên
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1343157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3157 lượt.
r>"Dạ, xin ngài chờ một lát."
Lăng Diệp thấy Tề Ngôn đã nhận được hai chiếc thẻ vàng mở cửa phòng, liền bế người kia đến bên cạnh hắn, đưa tay rút một chiếc thẻ phòng, sau khi liếc qua số phòng trên đó, bế người kia đi về phía thang máy.
Tề Ngôn thấy vậy, vội bước đi theo.
Vận khí của bọn họ không tệ, ở nơi đây thường xuyên trong tình trạng chật ních, thế mà đêm khuya tới vẫn còn trống hai ‘phòng tổng thống’, hơn nữa, lại là hai ‘phòng tổng thống’ kề nhau.
"Ding" một tiếng, thang máy dừng lại ở tầng 13, Lăng Diệp tức giận trừng mắt nhìn chiếc thang máy, hình như chê tiếng nó phát ra. Anh cúi đầu nhìn người trong ngực, thấy cô vẫn chưa tỉnh dậy thì thở phào nhẹ nhõm. Anh bế người kia ra khỏi thang máy, ngẩng đầu nhìn bảng số phòng, rất nhanh đã đi tới chỗ phòng của mình. Sau khi cửa phòng nhận được thẻ, rít lên một tiếng ‘két’. Lăng Diệp dùng chân đá văng cửa ra, cũng chẳng thèm quay đầu lại, đi thẳng vào phòng. Nhìn lại lần nữa thì cửa phòng đã được đóng kín.
Tề Ngôn nhìn cánh cửa đóng chặt, một hồi không nói lên lời. Đúng là có người khác phái thì không còn nhân tính. Lúc cần gì, thì coi hắn như người hầu, đến khi không cần, thì coi hắn như không khí, không tồn tại. . . . . .
Lăng Diệp đặt Úc Hàn Yên nhẹ nhàng lên trên giường, gỡ chiếc chăn đang quấn quanh người cô ra, sau đó vén chiếc chăn trên giường lên, đặt đối phương trên người chỉ còn chiếc quần lót vào bên trong. Sau đó, tự cởi áo sơ mi cùng quần âu của mình ra, nằm xuống bên cạnh cô, đặt cô vào trong lòng mình.
Anh thích được tiếp xúc da thịt với cô, mặc dù như vậy anh rất khó chịu, nhưng anh vẫn thích.
Úc Hàn Yên ở trong lòng vô ý thức cọ cọ người, tìm một ví trí thật thoải mái mới hài lòng ngủ tiếp.
Khóe môi Lăng Diệp cong lên, trong mắt là một mảng nhu tình. Anh cúi đầu xuống đặt một nụ hôn lên tóc cô, nói thầm trong lòng:
"Ngủ ngon nha vợ anh."
Ha ha. . . . . . Anh rất chờ đợi buổi tối ngày mai.
Úc Hàn Yên ngủ ngon cả đêm, đến sáng hôm sau, dưới sự vuốt ve của ánh nắng ấm áp, cô lười biếng duỗi lưng một cái, sau đó đôi mắt lim dim mở ra, phát hiện mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, nhớ lại những chuyện đã xảy tối hôm qua, liền mở to mắt ra nhìn, thì ra đã đến Đỉnh Vô Danh. . . . . .
Đầu cô xoay quanh một vòng, không tìm ra bóng dáng mục tiêu mình cần, cô nhíu mày một cái, ngồi dậy, lại cảm thấy trên người chợt lạnh. Cô cúi đầu nhìn xuống người mình – trần trụi, hơn nữa còn một mảng bầm tím của vết hôn. . . . . .
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô không tự chủ được đỏ lên, mắng:
"Đồ cầm thú."
Đột nhiên, chiếc váy trắng trên chiếc chăn thu hút tầm mắt của cô. Cô đưa tay kéo chiếc váy lại gần, là chiếc váy liền dáng dài, dài tay, kèm theo một chiếc khăn quàng cổ. . . . . .
Trên trán Úc Hàn Yên hiện ra mấy vạch đen, sớm biết việc che chắn dấu hôn phiền phức như vậy thì cũng đừng để lại khắp nơi như thế chứ. . . . . . Nhưng mà, đối với hành động thân mật này của Lăng Diệp, cô vẫn có chút vui mừng.
Úc Hàn Yên cầm chiếc váy đứng thẳng người dậy, định so xem có vừa người không, lại nhìn thấy chiếc áo lót màu da bị chiếc váy đè lên. Mặt cô lại đỏ lên lần nữa. Cô không biết nói gì, ném chiếc váy xuống, nhặt chiếc áo lót lên mặc vội vào người mình.
Không lớn không nhỏ, vừa khít. . . . . .
Trong lòng cô mắng thầm mấy lần cái người luôn ăn đậu hũ của mình, sau đó cầm chiếc váy mặc vào người. Không ngắn không dài, không lớn không nhỏ, cũng vừa khít. . . . . .
Úc Hàn Yên xuống giường, sau khi vào phòng tắm rửa mặt xong, đôi chân trần vừa đạp trên chiếc thảm dày mềm mại dưới sàn nhà đi ra khỏi phòng ngủ, vừa gọi to:
"Diệp, Diệp. . . . . ."
Lăng Diệp đang làm việc trong thư phòng nghe thấy tiếng gọi liền đứng phắt dậy. Anh bước vội ra khỏi thư phòng, vừa đi theo tiếng âm thanh phát ra vừa đồng thời lên tiếng:
"Anh ở đây."
Úc Hàn Yên nghe thấy giọng nói của Lăng Diệp, đột nhiên cảm thấy rất nhớ anh. Cô kéo hai chân rộng ra, chạy về phía vừa phát ra tiếng nói.Lúc nhìn thấy người đàn ông như thần đá, cô cũng chẳng để ý tới việc mình đang mặc váy, mười ngón tay đan xen vào nhau, treo trên cổ đối phương. Cô đu người lên, giạng hai chân ra quấn lấy eo người kia, tiếp cận đôi môi mỏng của anh hôn lên, giọng nhẹ nhàng: "Ưm"
Hai tay Lăng Diệp đỡ lấy mông cô, để cô được treo người thoải mái treo trên người mình. Anh hung hăng hôn qua lại với cô một hồi, sau đó thỏa mãn nói:
"Chào buổi sáng ~"
Úc Hàn Yên tựa đầu lên vai Lăng Diệp, dùng cái trán cọ cọ vào cổ anh, cười đến giống như chú mèo con thỏa mãn vì được ăn no.
Lăng Diệp ôm cô vừa đi vào phòng khách, vừa nói:
"Muốn ăn sáng ở đây hay ra ngoài ăn?"
Úc Hàn Yên ngẩng đầu nhìn Lăng Diệp chăm chú, nói cảm thán:
"Diệp, anh thật tốt với em!"
Lăng Diệp ngắt chóp mũi của cô, dịu dàng nhìn cô, thương yêu nói:
"Đứa ngốc."
"Vậy chúng ta ra ngoài ăn nha." Úc Hàn Yên duỗi hai chân thẳng ra, đặt xuống mặt thảm, hai tay cũng buông ra, xoay người đi tới chiếc tủ giày, dùng giọng trong veo, êm tai nói.
Lăng Diệp đáp nhẹ nhàng lại một ti