XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341346

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.

ừng chữ: “Anh hình như đã đính hôn rồi.” Hách Gia Tuấn vẫn nghiến răng nghiến lợi: “Đính hôn, chỉ là kế tạm thời.”
Hà Văn Hiên cười càng lạnh hơn: “Đính hôn hay là trò chơi, xem ra, đối với những người con gái khác, chắc anh cũng chẳng thành thật gì đâu.”
“Ngươi!” Hách Gia Tuấn lần đầu tiên bị người khác nói cho đến nỗi câm như thóc, sắc mặt xám xịt, “Được, xem như ngươi có khí phách.” Hách Gia Tuấn túm lấy cánh tay Gia Mĩ, kéo cô đi vào trong phòng: “Nhìn nhìn cái gì, có cái gì hay mà nhìn.” Gia Mĩ chỉ còn cách đi theo anh ấy vào nhà, ánh mắt nhìn chăm chú như dán chặt vào gương mặt anh ấy. Nếu như có người có thể mang cô từ địa ngục đau thương đến thiên đường hạnh phúc, thì nhất định chỉ có người đàn ông trước mặt. Tuy rằng anh thường cằn nhằn, gào lên mọi nơi mọi lúc, nhưng chỉ có anh mới có khả năng khiến cô rời xa địa ngục.
Hách Gia Tuấn ngồi trên ghế sô-pha, trong lòng buồn bực không yên, anh đưa mắt nhìn cô, môi mấp máy, nửa muốn nói nửa lại thôi. Cuối cùng không nhịn được nữa, đành nói: “Gia Mĩ, anh biết mỗi người đều có những cảm xúc, có những nhu cầu…”
Gia Mĩ nhắm mắt lại, đầu đau nhức vô cùng, cô khẽ “ừm” một tiếng, giống như đang trả lời anh. Hách Gia Tuấn đầu mày nhíu chặt, nhấp nhổm giống như đang ngồi trên đống kim châm: “Nhưng em cũng không nên tìm loại người đó giải quyết.”
Gia Mĩ ngẩn ngơ mở trừng hai mắt: “Giải quyết cái gì?” Hách Gia Tuấn bực tức lên giọng, nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ một: “Là anh nói, em có nhu cầu sinh lý cũng không nên tìm loại đàn ông đó để mà giải quyết. Ai da, Trình Gia Mĩ, từ lúc nào em đã trở nên tuỳ tiện như vậy?”.
Cuối cùng thì cô cũng hiểu ra, lời của anh khiến cô thực sự sợ hãi. Cô trừng mắt nhìn anh, chỉ nhìn như vậy, không nói lời nào, không muốn giải thích. Hách Gia Tuấn tinh thần đau khổ nói: “Thì ra hôm ấy, em nói muốn ngủ một đêm với anh, không phải là nói đùa. Anh thật hối hận, hối hận vì đã không làm chuyện đó với em.”
Cô ngớ ra, buột miệng nói: “Anh hối hận vì đã không làm chuyện đó với em?”.
“Đúng.” Anh trịnh trọng gật đầu. Cô nói: “Hừm, anh đang ghen à?”.
“Anh không ghen.” Anh cố gắng chống chế, thở phì phì đáp. Cô cảm thấy thật buồn cười: “Vậy anh tức giận cái gì? Em một đêm không về, anh làm gì mà tức giận như vậy? Đáng lẽ người nên tức giận là em mới đúng.” Cô nói: “Em không có tình một đêm với anh ấy, em khát nước quá, anh rót hộ em một cốc nước.”
“Không có thì tốt rồi.” Anh trong lòng vui sướng, nhưng mặt lại xị xuống, đi rót cho cô cốc nước, rồi đến sát bên cô ngồi xuống nói: “Gia Mĩ, anh dùng kế ba mươi bảy mới có thể trở về bên em, anh đã nghĩ rồi, hay là chúng ta đi nước ngoài, nếu không thì ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc, như vậy dù có thiên la địa võng cũng không bắt được anh.”
Cô uể oải gật đầu: “Vậy anh đi đi, em không thể đi cùng anh.” Anh trong lòng nóng như lửa đốt: “Em không đi, vậy anh đi làm cái gì?” Cô mỉm cười, giả bộ nhẹ nhõm ung dung hỏi: “Em cần gì phải đi, anh có thể dẫn theo vợ chưa cưới của anh đi mà.”
Hách Gia Tuấn sốt ruột hỏi: “Ngày hôm ấy, ở trong điện thoại em không nghe thấy anh nói gì sao, anh đã nói ba chữ.” Anh thò ba ngón tay ra, ánh mắt sáng rạng rỡ: “Có nhớ không? Ba chữ, ba chữ rất quan trọng.”
Gia Mĩ cúi đầu, làm sao mà không nhớ được, ba chữ ấy đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong tâm khảm cô, có muốn tẩy xóa nó đi cũng không được. Cô ngước mắt nhìn anh cười: “Em nói xin lỗi anh.”
Anh dở khóc dở cười: “Gia Mĩ, anh không có thời gian để đùa với em đâu, ba chữ, em nói xin lỗi anh, anh cũng nói ba chữ đó, gần như cùng đồng thanh vậy.” Cô giả bộ ngây ngô, khẽ nhún vai: “Em không nghe thấy.”
Anh cổ vũ mình thêm dũng khí nói: “Anh…” Cô mở to mắt, chăm chú nhìn anh, trái tim như muốn treo lên lưng chừng trời. Anh gục đầu tiu nghỉu, rồi đau khổ vò đầu bứt tóc: “Lời nói ấy, làm sao có thể nói ra dễ dàng như vậy… Ài, anh không nói ra được.” Trái tim cô lại như rơi xuống tận cùng. Rốt cuộc hay là không có dũng khí để thừa nhận, cô nói: “Mẹ em mất rồi.”
Anh không thể tin nổi: “Mẹ em vì sao mà mất? Chẳng phải sức khỏe mẹ rất tốt sao?” Nước mắt cô lại ứa ra, sống mũi cay cay, gượng cười: “Bệnh tim”. Trong lòng anh có chút buồn bã, nhưng anh vẫn cười nói: “Chẳng có gì ghê gớm cả, trên thế gian này đầy rẫy những thứ đê tiện bẩn thỉu, anh cũng đang muốn chết đây này. Mẹ của em thật may mắn, có thể rời xa được thế giới đáng ghét này, làm sao mà không nhân tiện mang anh đi luôn nhỉ…”
“Thật không?” Cái anh chàng này, đến việc an ủi người khác cũng đặc biệt giống như một tên khốn.
“Đương nhiên” Anh ung dung trả lời: “Trên đời này tỉ lệ người tự sát rất cao, xem mẹ của em kìa, đã tránh khỏi được việc tự sát.” Cô trợn mắt nhìn anh, anh cẩn thận lườm cô một cái: “Ai dà, không sao cả, người chết là việc rất bình thường mà. Nhất định đừng có buồn, mà còn phải cười vui vẻ lên.”
Ừm, mẹ chết mà có thể cười vui vẻ được sao? Cái anh chàng này, đầu óc nhất định là có vấn đề. Cô làm sao mà có thể nhụt chí đến mức cần anh ta an ủi.
Cô đưa tay ra, sắc mặt chẳng có chút b