Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1322 lượt.
hấy, yên lặng đến mức giống như người đã ở dưới mộ phần vậy. Chuông điện thoại di động vang lên, cô nhận điện, ở đầu bên kia là tiếng nói của cha cô.
Cô nói: “Tìm tôi có việc gì?” Trình Minh Lãng cất giọng khàn khàn nói: “Cha đang ở trước cửa nhà con.” Trong lòng cô có chút chấn động, giọng nghẹn ngào: “Tôi không muốn gặp ông.” Trình Minh Lãng thở hổn hển: “Nhưng ta muốn gặp con.” Cô đột nhiên bật ra tiếng cười lạnh lùng: “Bây giờ gặp tôi ư? Làm sao, cha yêu đã phát hiện ra bây giờ muốn đến an ủi con? Tôi nói cho ông biết, không cần đâu. Ông hãy quay về mà chăm sóc vợ yêu cùng con trai của ông đi.” Cô chẳng đợi ông nói thêm lời nào nữa liền tắt máy, lúc này nước mắt càng rơi nhiều hơn, cô đau đớn ôm chặt lấy đầu, cúi thấp xuống thì thầm gọi: “Cha…”
Gia Tuấn ở trong phòng vô cùng sốt ruột, nhưng làm sao bây giờ, anh bị nhốt chặt rồi, chẳng thể nào đi ra ngoài được. Trong phòng tất cả những gì có thể ném, có thể đập thì đều vỡ cả rồi. Hai mắt anh đỏ ngầu lên, đập vỡ nó, đập vỡ tất cả, anh hận không thể đập nát chính mình.
Chính anh đã đẩy cô đến tình cảnh này, chính anh đã đẩy cô đến bước đường cùng. Giờ đây cô đang làm gì? Đang một mình lặng lẽ khóc? Đang nhốt chặt mình ở trong nhà chẳng bước chân ra khỏi cửa? Hai tay anh run lên, anh đảo mắt khắp phòng, nhìn xem còn đồ gì có thể đập được nữa không? Khắp phòng bừa bộn ngổn ngang, thì ra những đồ nào có thể đập vỡ thì anh đã đập hết cả rồi, chỉ trừ anh ra, còn tất cả, tất cả đều vỡ vụn.
Cuối cùng cửa phòng cũng được mở, Hách phu nhân đưa mắt nhìn khắp phòng, lạnh lùng dặn dò người vệ sĩ bên cạnh: “Gọi người đến quét dọn sạch sẽ.” Gia Tuấn trợn trừng mắt nhìn bà, dùng toàn bộ sức lực của mình trợn trừng mắt lên mà nhìn. Ánh mắt ấy khiến bà có chút hoảng sợ, vội cẩn thận rón rén bước lại gần lay lay cánh tay anh. Mắt anh vẫn trợn trừng như vậy nhìn bà, ánh mắt buốt lạnh băng giá.
Bà khó khăn cất lời: “Lần này, Giai Lệ làm như vậy là hơi có chút quá đáng, nhưng đứng ở hoàn cảnh của nó mà nói, thì điều này cũng có thể lượng thứ được, con đừng có làm ầm ĩ lên, đòi chia tay với nó.”
Anh nhìn mẹ, nhớ đến đêm hôm ấy. Bốn bề vắng lặng, cây cối xanh biếc, cây nối tiếp cây, giống như trải thảm đỏ ở hai bên để nhiệt liệt chào đón họ. Anh cõng cô trên lưng, trong lòng tràn đầy vui sướng, lâng lâng như đang bay lượn trên những đám mây. Đột nhiên nước mắt cô chảy dài rớt xuống: “Nếu như có một ngày, đến cả em anh cũng không còn nhớ…” Anh dừng bước, lắng nghe hơi thở hổn hển của cô, dường như cô đang thở rất khó khăn. Anh tiếp tục bước, vừa cười vừa nói: “Nhẫn em đã nhận rồi, cả đời này chúng ta sẽ ở bên nhau, cả đời này chúng ta sẽ không quên được nhau.” Anh ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Nếu như không thể ở cùng nhau, thì chúng ta sẽ chết cùng nhau nhé.”
Anh định thần lại, nhìn mẹ, thấp giọng nói rõ ràng từng chữ một: “Nếu như không thể sống cùng nhau thì con và cô ấy sẽ chết cùng nhau.” Rồi anh đọc lại rõ ràng từng chữ: “Nếu như không thể sống cùng nhau, thì nhất định sẽ chết cùng nhau.”
Hách phu nhân bước chân loạng choạng lùi lại hai bước, mở trừng mắt như không tin vào những điều vừa nghe thấy: “Chết cùng nhau? Con có biết câu nói ấy làm tổn thương đến mẹ như thế nào không, con chỉ là vì một người con gái… chỉ là vì một người con gái mà đến ngay cả sinh mệnh của mình cũng không cần sao?” Bà thất vọng đến cùng cực, lắc đầu ngao ngán, trái tim ngập tràn đau khổ, nỗi đau khổ ấy như ngàn vạn con sâu đang đục khoét gặm nhấm điên cuồng khắp cơ thể bà. Bà giơ tay lên, bạt tai cho anh một cái.
Bà tức giận hỏi: “Vậy bây giờ, con còn muốn ở với cô ta hay không?”.
Anh chẳng buồn chớp mắt, vẫn trừng trừng nhìn bà, ánh mắt ấy như dao đâm thẳng vào người bà. Anh chậm rãi buông ra từng chữ: “Đến chết, cũng không buông tay.”
Bàn tay bà run lên, nước mắt rung rung ngập tràn trong mắt: “Ta nuôi con lớn đến chừng này, để đến bây giờ chỉ vì một đứa con gái mà con lại gây chuyện với ta phải không?” Bà ngajen ngào nói: “Ta nuôi con hai mươi mấy năm, để đến bây giờ, con dùng cái chết để ép ta. Vì sao, vì sao con lại ép ta như vậy?”.
Trong lòng anh có chút chấn động, anh thấp giọng gọi “Mẹ!” Bà trừng mắt nhìn anh, nước mắt rơi lã chã, bà nói: “Ta cũng chỉ là bị ép bất đắt dĩ mà thôi. Không phải ta chê nó bần cùng nghèo khó, cũng không phải là cảm thấy nó không có quy củ phép tắc gì, thường thất lễ đối với bề trên. Chỉ là… chỉ là bởi vì… một lẽ, một nỗi khổ bất đắc dĩ ở trong lòng.” Hai tay bà run run nắm lấy cổ tay anh “Hãy coi như là con đang giúp mẹ, hãy quên nó đi, nhất định phải quên nó đi, nhất định phải quên con nhé…”
Nước mắt anh cũng rưng rưng, chần chừ một lúc rồi anh mới chậm rãi nói: “Đến chết, con cũng không buông tay, cả đời này, tuyệt đối con sẽ không buông tay, sẽ không rời xa cô ấy!”.
Hách phu nhân cơ hồ nước mắt đã giàn giụa trên mặt: “Là con ép mẹ phải không… nếu như con chết, mẹ e là mẹ cũng không thể sống được. Bên nặng bên nhẹ, con tự mình cứ nghĩ kỹ đi. Ta không thể… không thể nhìn đứa con của mình, ta không thể giương mắt nhìn