Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1438 lượt.
>“Không, tuyệt đối không được!” . Hách phu nhân kiên quyết nói, “Nhà ta sẽ không bao giờ chấp nhận bệnh của nó.”
“Mẹ” Gia Tuấn bất giác gọi mẹ một tiếng. Hách phu nhân nhìn anh, liền mềm mỏng nói: “Bởi vì con là con trai của mẹ, con trai duy nhất của mẹ, cho nên bất kể thế nào, cũng không được lấy nó. Nếu như thật sự yêu nhau, thì có thể làm người tình của nhau, làm người tình có gì mà không được chứ, có thể ở cùng nhau, có thể bên nhau trọn đời. Nếu như thật sự yêu nhau, thì kết hôn cũng chỉ là một hình thức.”
Gia Mĩ không thể ngờ bà ta lại có thể nghĩ ra một biện pháp độc đáo đến như vậy: “Bởi vì yêu nhau, cho nên không dễ dàng cưới người khác. Cũng bởi vì yêu nhau, trong mắt không thể nào có thêm một hạt cát. Bà cho rằng bây giờ là thời cổ đại, đàn ông có thể năm thê bảy thiếp sao? Vậy sao bố của anh Gia Tuấn không có người tình.”
Hách phu nhân tức giận đứng lên, đi thẳng ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Định nghĩa về tình yêu của chúng ta không giống nhau, cho nên không thể nói chuyện với nhau được.”
Gia Tuấn tức đến nỗi không nói được câu nào, chỉ trừng mắt lên.
Hách phu nhân vừa mở cửa bước ra, liền quay lại. Gia Mĩ cho rằng bà ta nghĩ thông suốt rồi, bất giác hỏi: “Có phải bà muốn nói tiếp không?” Hách phu nhân không nói gì, chỉ lùi vào bên trong. Mấy người đàn ông bịt mặt cầm súng, xuất hiện phía trước. Gia Mĩ với lấy con dao ở trên bàn, phi về phía chúng. Tên cầm đầu tránh được dao, liền dùng súng dí vào đầu Hách phu nhân nói: “Ngoan ngoãn hợp tác, không được nhúc nhích.”
Hách phu nhân mặt tái nhợt nói với Gia Mĩ: “Cô đừng làm liều.”
Tên cầm đầu nói: “Ba vị, thật ngại quá, phiền các vị đi theo tôi.”
Gia Mĩ có nằm mơ cũng không ngờ rằng, có người dám giữa ban ngày ban mặt bắt cóc người.
Gia Tuấn lúc này lạnh lùng hỏi: “Các người là ai? Tại sao lại bắt giữ chúng tôi? Có biết bắt giữ người là phạm pháp không?” Tên cầm đầu cười lạnh lùng đáp: “Hách thiếu gia, hãy ngoan ngoãn nghe lời, nếu không thì, gươm súng vô tình.”
Họ biết anh ấy? Xem ra là hành động có chuẩn bị trước, e rằng bọn chúng đã cho người theo dõi từ lâu rồi! Gia Tuấn nói: “Nếu muốn có tiền cứ nói, chỉ cần không làm hại đến chúng tôi là được.” Kẻ bịt mặt liền nói: “Ta chỉ muốn lấy tiền, không muốn làm bị thương người khác! Chỉ cần ngoan ngoãn hợp tác, không giở trò là được.”
Gia Tuấn liếc nhìn Gia Mĩ, ám chỉ đừng làm loạn lên.
Tên bắt cóc giải họ từ tầng một xuống xe, suốt dọc đường cho đến khi lên một xe chiếc ô tô nhỏ. Gia Tuấn thầm nghĩ trong lòng, băng đảng bắt cóc người này nhất định là không đơn giản.
Trong căn nhà tồi tàn, bày không ít va li đựng đồ, chỉ có duy nhất một cái bàn, còn lại toàn là bụi bặm, bẩn thỉu. Ánh nắng mặt trời chiều xuyên qua ô cửa sổ cũ nát, qua ánh nắng nhìn được cả những làn bụi đang bay khắp gian phòng. Hình như còn có cả tiếng kêu chít chít. Toàn thân Gia Mĩ cứng đờ, âm thanh này rất quen thuộc.
Băng đảng bắt cóc đẩy họ vào trong phòng liền khóa cửa lại. Gia Mĩ sợ hãi gọi cửa: “Có thể đổi sang phòng khác được không, tôi không muốn ở cùng chuột! Tôi sợ nhất là chuột đấy!” Hách phu nhân nghe cô nói như vậy, mặt trắng bệch sợ hãi, liền run run hỏi: “Chuột ở đâu vậy?”.
Gia Mĩ dừng đập cửa nói: “Ba nghe đi…”
Âm thanh chít chít không ngừng vang lên, Hách phu nhân sợ hãi trợn trừng mắt, liền đến đập cửa cùng Gia Mĩ: “Ta cho các ngươi tiền, có thể đổi phòng được không.”
Tên bắt cóc đứng ngoài nói vọng vào: “Bị bắt cóc mà còn đòi nói điều kiện, nơi thâm sâu cùng cốc này chỉ có căn phòng cũ nát này thôi, nếu không ở thì ra ngoài mà ở cùng lũ rắn rết.”
Gia Tuấn lúc bấy giờ rất bình tĩnh nói: “Có con ở đây, đừng sợ.” Anh cởi áo khoác ngoài ra, vứt trên nền nhà, “Hai người ngồi xuống đi, con canh chừng cho, chuột sẽ không dám ra ngoài đâu.”
Gia Mĩ nhìn anh, gần như sắp khóc đến nơi, cô bước đến ôm chặt anh, ôm rất chặt, anh chỉ cười đáp lại: “Đừng sợ, nếu mà chuột ra đây, anh đánh chết nó.”
Cô ngước mắt lên, hỏi rất nghiêm túc: “Anh có thể đánh chết nó thật sau?” Gia Tuấn liền cười nói: “Anh chuột, vợ tôi muốn xem mặt các anh, phiền các anh ra ngoài một lát.” Gia Mĩ nhìn quanh bốn phía, cũng không nhìn thấy bóng dáng con chuột nào, cô liền đáp: “Hóa ra chuột sợ người! Vậy em không cần sợ chúng nữa.”
Gia Tuấn cười lớn, véo nhẹ mũi cô nói: “Nếu chuột mà không sợ người, tại sao chỉ ra ngoài buổi đêm.”
Cô ngồi ở trên đất, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, giận dữ nhìn anh nói: “Ai là vợ anh chứ?”.
Gia Tuấn liền ngồi xuống bên cạnh cô nói: “Vợ anh họ Trình.”
Gia Mĩ liền đáp lại: “Không biết ngượng.”
Gia Tuấn kéo cô lại gần, cười đáp: “Người không biết ngượng vẫn có thể sống sao? Câu này là danh ngôn của Trình Gia Mĩ”. Gia Mĩ giả vờ tức giận nói: “Cái anh này, bây giờ là lúc nào rồi, còn lấy em ra trêu đùa.”
Hách phu nhân trợn mắt nhìn cô, tức giận nói: “Nó là con trai ta, cô dựa vào cái gì mà được lợi.” Gia Mĩ liền nói: “Vì an toàn trước tiên, cháu không xuống.” Gia Tuấn không kìm được nói: