Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1101 lượt.
uồn.
George phát hiện thần sắc tôi thay đổi: “Cậu sao vậy? Mình còn có một tin mừng! Nào, đến đây!” Nói xong liền kéo tôi ra khỏi phòng ngủ.
Tôi theo cậu ta vào phòng bên cạnh phòng ngủ, đây là một gian phòng khá nhỏ, sơn tường màu xanh lam đậm, ngoài hai mặt tường của cửa sổ và cửa, hai mặt còn lại đều là tủ sách dài, trước cửa sổ đặt một chiếc bàn vừa rộng vừa to, trên cửa sổ là rèm lá màu trắng.
“Sao vậy? Hài lòng không? Đây là phòng sách mình tặng cậu. Cậu xem, mình còn mua rất nhiều sách đặt lên đó.”
Là một bộ Trương Ái Linh toàn tập, bốn bộ Hồng Lâu Mộng khác nhau, một bộ Thẩm Tòng Văn toàn tập, còn có Borges toàn tập, Kafka toàn tập... đều là sách tôi thích đọc.
Tôi cảm động thốt lên: “George, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã nghĩ đến mình nhiêu như vậy.”
George tiến gần đến bên tôi, đưa tay xoa mặt tôi: “Mình biết chuyện cậu và Văn Hạo. Đừng đau lòng, dù là việc gì chỉ cần cậu vui mình đều sẽ làm!”
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Sao cậu biết?”
“Mình gọi điện cho Văn Hinh, hỏi về em bé, cậu ấy nói với mình.”
6.
Đến cuối tháng 9 để phối âm, lồng tiếng cho bộ phim, Hàn Vũ Băng trở về Bắc Kinh. Tối đó trợ lý của cô gọi điện cho tôi, nói Hàn Vũ Băng hẹn tôi đến khách sạn nơi cô ở.
Cô vẫn ở loại phòng dành cho các nguyên thủ quốc gia của khách sạn sang trọng và diễm lệ nhất Bắc Kinh như thường lệ.
Lúc tôi đến đã gần 9h tối, Hàn Vũ Băng mặc một bộ đồ ở nhà bằng lụa tơ tằm, không trang điểm, tóc cũng chỉ thả trên vai, rất yêu kiều, nếu đi trên phố của Bắc Kinh cũng chỉ là một cô nương xinh đẹp, nhưng nay đứng ở nơi xa hoa nhất thành phố như nhìn xuống đông đảo chúng sinh...
Cô vui mừng ôm tôi: “Khả Khả, mình rất nhớ cậu, mình xuống máy bay là bảo trợ lý gọi điện ngay cho cậu!”
Tôi cười: “Cậu càng ngày càng xinh, bộ phim mới đàm phán thế nào?”
“Thành công rồi. Hai tháng nữa sẽ khởi quay!”
“Chúc mừng, chúc mừng, sự nghiệp của cậu chắc chắn sẽ lên bậc cao mới!”
“Nhưng, sao cậu lại gầy nhiều vậy? Cậu không phải ăn kiêng giữ dáng chứ, xảy ra chuyện gì vậy?” Hàn Vũ Băng quan tâm hỏi.
“Mình chia tay rồi.”
“Hả, tại sao?”
“Vì quan niệm khác nhau, chuyện dài lắm.”
Cô kéo tay tôi, để tôi ngồi xuống sofa, lại rót trà cho tôi: “Đừng vội, cậu từ từ nói, mình tham mưu cho cậu!”
Lần đầu tiên tôi kể cho người khác những chi tiết về lần chia tay này của tôi và Văn Hạo. Tôi kể tất cả cho cô, khách quan nói với cô ấy, cô chỉ yên lặng lắng nghe.
Cuối cùng tôi tổng kết lại: “Mấy tháng nay không biết tại sao giữa bọn mình đột nhiên có nhiều mâu thuẫn, hơn nữa mọi người đều đứng trên lập trường của mình xem xét sự việc. Tuy biết rõ mình yêu đối phương, đối phương yêu mình nhưng không có cách thỏa hiệp. Có thể anh cần có một nửa cùng lập trường, cùng mục tiêu với mình! Như vậy sẽ chẳng có ai phải hy sinh vì ai.”
“Cậu nói đến Liễu My.” Hàn Vũ Băng hỏi.
Tôi gật đầu.
Hàn Vũ Băng vỗ nhẹ tay tôi an ủi: “Cậu nghĩ quá nhiều rồi. Vấn đề hiện tại là giữa hai người cậu, không có sự tham gia của Liễu My. Tóm lại trong lòng cậu vẫn chưa bỏ qua chuyện ở Thụy Sĩ của họ. Nhưng mâu thuẫn trước mắt thì hai người đều có đủ lý do. Mọi chuyện luôn như vậy, hai người chia tay không nhất định là ai đúng ai sai. Cả hai đều đúng nhưng không đến được với nhau! Cậu đừng quá buồn, có lẽ thời gian qua đi chuyện hôm nay tưởng như rất to tát đến lúc đó sẽ chẳng còn là gì.”
Tôi gật đầu không nói.
Hàn Vũ Băng cười nói: “Ninh Khả, biết tại sao mình với cậu rất hợp nhau không? Vì cậu chưa từng chất vấn chuyện đời tư của mình, nhưng rất thẳng thắn kể chuyện tình cảm của bản thân, mình nghĩ đến chuyện đó thấy rất hổ thẹn! Thực ra trước kia mình đã có một người bạn rất tốt. Năm đó bọn mình là bạn học cùng ở học viện điện ảnh, ở cùng ký túc, chuyện gì cũng kể với nhau, nguyên nhân khiến bọn mình thân như vậy là do nữ sinh khác trong lớp đến năm thứ ba đều đã từng đóng phim, thậm chí có người đã nổi tiếng chỉ còn hai đứa mình, vì từ chối tất cả quy tắc ngầm trong giới điện ảnh nên bị đối xử lạnh nhạt. Còn nhớ bọn mình đã từng thề kiên quyết không bị ô uế như người cùng ngành.”
“Về sau?” Tôi quên đi nỗi buồn của mình, hiếu kỳ hỏi.
“Về sau mình đã có được một cơ hội, một cơ hội có thể diễn vai chính trong một bộ phim. Đương nhiên rồi, cơ hội này có thể rớt xuống đầu mình không phải vì mình rất xuất chúng, cũng không phải ông trời thương tình mà vì bộ phim đó quay trong trời tuyết giá lạnh, ngoài ra còn phải đánh nhau, chịu khổ, bị thương là không thể tránh được. Vài diễn viên được đạo diễn để ý đều không muốn chịu khổ, chỉ còn cách đến lớp mình để chọn người, bạn học khác đều chê thù lao thấp, đều từ chối. Chỉ có mình cắn răng kiên trì.”
“Mình biết bộ phim đó! Tác phẩm đầu tiên của cậu cũng là tác phẩm đưa cậu thành người nổi tiếng! Cậu bắt đầu xuất hiện đã nổi tiếng, sau khi được vai diễn là con đường nghệ thuật bằng phẳng.” Tôi khẳng định.
“Có một điểm không đúng, về sau sự nghiệp không hề bằng phẳng. Nổi tiếng sẽ nhiều thị phi, đài báo bới móc quá nhiều đời tư của mình, nga