Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1088 lượt.
hóng gió nữa, thật lạnh, đi nào, về khách sạn mình giải thích cho cậu!”
Ngày hôm sau, sáng sớm mùng 5 tháng 1, taxi thật hiếm. Chúng tôi chỉ còn cách đây vali đến cổng trường bắt xe. Xe vừa chưa thấy chiếc nào, tôi lại thầm nhủ có thể gặp Văn Hạo ở đây không? Nếu gặp thật mình nên nói là chúc mừng năm mới hay “xin chào?”
Một phút đứng ở cổng trường khiến lòng tôi như lửa đốt, tôi lại hy vọng có thể gặp anh, cũng sợ gặp anh.
Vừa may, taxi đã đến. George thuần thục cho hành lý vào cốp xe, sau đó mở cửa xe để tôi lên trước. Đúng lúc xe khởi động, tôi ôm hy vọng cuối cùng ngoái đầu nhìn lại. Đúng giây phút đó tôi thấy anh.
Anh đứng ở cổng trường, ở chỗ tôi vừa đợi xe, áo khoác màu đen, thân hình gầy gò. Anh cứ đứng đó nhìn theo tôi, cứ đừng thẫn thờ ở đó. Khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, tôi thấy lời anh muốn nói, thấy nỗi đau trong anh. Bên anh còn có một người, một người phụ nữ với vóc dáng cao, cũng mặc một chiếc áo màu đen mang thắt lưng, đội chiếc mũ đen, danh chính ngôn thuận vịn vai anh.
Đó là Liễu My, vợ của Vũ Văn Hạo.
Nụ hôn của anh ngọt ngào như Cheese cake
Chiếc áo len mềm mại ấm áp của anh,
Áp lên mặt rất dễ chịu,
Trên người anh tỏa lên mùi vị của da và nước hoa,
Khiến tôi có cảm giác thật an tâm!
George cũng không nói. Dù cậu ấy muốn làm gì cho tôi cũng ngoài khả năng.
Chúng tôi cho rằng đã thoát khỏi ký giả ở sân bay, lại không biết từ khi nào có một chiếc xe đang bám sát phía sau.
Kỳ nghỉ của Ngô Thẩm vẫn chưa kết thúc, trong nhà trống trải. Tôi và George đẩy hành lý về phòng riêng. Tôi bật điều hòa trong phòng, sau đó vào phòng tắm, định ngâm mình, sau đó đắp mặt nạ.
Kỳ nghỉ kết thúc, cuộc sống lại quay về quỹ đạo bình thường, có lẽ là quỹ đạo bận rộn hơn. Phim mới của đạo diễn Trương cũng vào giai đoạn chuẩn bị, là một trong những người biên tập tôi phải nhanh chóng hoàn thành phần kịch bản mà tôi phụ trách, còn có luận văn tốt nghiệp thạc sỹ, tuy đã viết xong phần lớn, phần còn lại và nhiệm vụ sửa chữa nhưng vẫn rất nặng nề. Nghĩ đến những việc này tôi lại tràn trề ý chí và sức sống, trong năm nay tôi phải tốt nghiệp, lúc đó sẽ tạm biệt quãng đời sinh viên, chính thức bước vào xã hội, dựa vào hai bàn tay kiếm tiền nuôi sống mình...
Trưa, George ra ngoài mua Pizza về ăn trưa, pha cà phê thật thơm. Chúng tôi thưởng thức cà phê, thả mình trên sofa mềm mại, nói chuyện phiếm, “George, năm mới cậu có kế hoạch gì?”
“Đóng phim thì không có gì đáng nói, ba hợp đồng đều đã ký từ năm ngoài, về cá nhân mình sẽ mua nhà, căn nhà này, còn lâu dài là tìm một người bạn gái chính thức.”
“Cái gì? Cậu muốn mua nhà? Chủ nhà không nói muốn bán!”
“Họ không nói nhưng nếu mình trả giá cao mình nghĩ họ sẽ xem xét!”
“Tại sao? Trả giá cao để mua thà rằng mua một biệt thự.” Tôi khó hiểu.
“Ha ha, đồ dùng trong nhà đều là mình tự chọn, nếu mình chuyến đi hoặc là bán hết cho chủ nhà thì mình không nỡ, hoặc mang đến nhà mới thì chưa chắc đã thích hợp! Mình nghĩ đi nghĩ lại vẫn muốn mua căn nhà này, mình thực sự thích ở đây!”
Tôi kinh ngạc, hồi lâu mới nói: “Người khác đều mua đồ gia dụng phối hợp với nhà, còn cậu thì ngược lại, mua nhà phù hợp với vật dụng yêu quý của cậu.”
George nói là làm, chiều tôi xuống phòng khách lấy cà phê nghe thấy cậu đang gọi điện cho chủ nhà, thảo luận chi tiết cụ thể của việc mua nhà.
2.
Sáng mùng 6 đi làm, phản ứng trên báo quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, ảnh chung của tôi và George lần nữa được đăng trên trang bìa các tạp chí, tiêu đề lần lượt là: “Tặng vòng tay tình nhân cartier, George chung thủy bên cô bạn gái đa tình”, “Cartier phối hợp áo lông vũ béo phị, George nổi tiếng bên bạn gái tầm thường”..., trên các diễn đàn đều tâng bốc George, còn tôi lại bị dẫm đạp không thương tiếc.
George cướp tờ báo trên tay tôi: “Xem những cáỉ này làm gì? Đều là viết bừa, xem xong sẽ khó chịu!”
Tôi mỉm cười: “Mình đều quen rồi, dù có tồi tệ đến đâu thì nghe suốt hai, ba tháng cũng tê liệt rồi” Tôi cầm tờ báo về, tiếp tục lật xem. Trong đó có một phần thu hút sự chú ý của tôi: “Sống chung trong ngôi nhà sang trọng, bạn gái buông thả trói chặt trái tim George.”, bên cạnh còn có hình ngôi nhà của chúng tôi, còn có hình George ra ngoài mua bánh.
Tôi vội kéo George: “Cậu xem này, hôm qua bị họ theo đến nhà rồi, bọn mình quá sơ suất.”
George cầm tờ báo xem hồi lâu, cau mày, sau đó mặt tối sầm: “Giờ phải sống sao đây? Chút nữa thì quay được cả nhà vệ sinh của mình rồi! Hôm nay còn nói chuyện mua nhà với chủ nhà, xem ra mình phải chuyển sang nơi khác rồi.”
Tôi an ủi cậu ấy: “Đừng vội, ảnh nhà này là ảnh tư liệu không phải ảnh chụp hôm qua, với lại họ chụp cậu ngoài cổng khu đô thị cũng có nghĩa là họ chỉ đợi ở cửa khu đô thị, không thể vào chụp trộm. Hơn nữa trước ngôi nhà đó là một chiếc hồ nhân tạo, chúng ta lại sống trên tầng cao nhất, họ không thể quay được trong phòng.
“Vậy ý cậu là...”
“Chỉ cần họ quyết tâm thì chuyển đi đâu họ đều có th