Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
ão Ngô trên xe còn chưa kịp chụp, bên cạnh đã có người nhận ra George, cất tiếng gọi.
Tôi và Lý Thần gật đầu ngầm với nhau, áp sát vào lòng George, những ánh đèn tới tấp lóe sáng, đám đông vây quanh sảnh lớn sân bay. Lúc này đã có nhân viên ở sân bay tiến đến, chỉ dẫn Goerge vào phòng đợi VIP, George nghĩ một lát, để tôi về trước.
Cậu ấy ôm tôi, sau đó hôn nhẹ lên trán, má và môi tôi, lại những ánh đèn lóe sáng. Sau đó cậu ấy đi theo nhân viên về phòng đợi VIP còn tôi nhanh chóng thoát khỏi sân bay.
Trên taxi, tôi gửi cho cậu ấy tin nhắn nhân lúc cậu ấy vẫn chưa lên máy bay: “Không biết đây có phải là trò mà giới văn nghệ đều phải biết làm không. Nửa năm nay mình dường như tránh được sự hoảng loạn trước nay chưa từng có, mình sợ rằng tương lai sẽ không thể dừng bước, sẽ chìm xuống càng sâu. Cả cuộc đời diễn xuất dưới ánh đèn, mình sợ mình không làm được.”
9.
Tối đó tôi ngủ rất ngon, vì biết mình không còn một mình tác chiến, có George luôn bên tôi.
Lại ngủ một mạch đến trưa mới dậy, ý xuân ngày càng nồng nàn, hoa trồng năm ngoái trên ban công đã sống sót qua mùa đông lạnh giá, đang thức tỉnh đón ánh nắng mùa xuân, chuẩn bị cho một năm mới. Lý Thần gửi tin nhắn cảm ơn, nói ảnh đã đăng báo, cậu và Lão Ngô được lãnh đạo biểu đương.
Tôi mau chóng xuống tầng lấy báo đọc.
Không ngoài dự đoán là một tiêu đề rất khách khí “George tất bật với dự án phim từ Hồng Kông không quên quay về Bắc Kinh an ủi bạn gái”, ảnh được chọn đều thể hiện sự thân mật giữa chúng tôi. So với những lần chụp trộm thì cái ôm, hôn lần này đều đầy đủ, chả trách họ được biểu dương.
Vì tiêu đề này mà hôm đó tôi nhận được vô số tin nhắn. Trước tiên là của Hàn Văn Hinh: “Ha ha, ảnh hôm nay rất khác. Xem ra cậu đã hoàn toàn thoát khỏi quá khứ rồi, bước vào giai đoạn mới của cuộc đời rồi! Mau nói thật, đến mức độ nào rồi, đừng có kháng cự!”
Sau đó là Ninh Nguyện, cậu em gửi một tin nhắn rất người lớn: “Chị, anh rể em đang quay phim ở Hồng Kông sao? Mẹ xem xong báo nói ở Hồng Kông có thuốc trị bỏng rất tốt bảo anh rể mang về, và hỏi chị khi nào anh chị cùng về?”
Mẹ mình lợi hại thật, không ra mặt lại thông qua cậu em dò hỏi tình hình.
George gửi tin nhắn hỏi tôi lúc nghỉ giữa giờ: “Cậu xem trên ảnh mình có phải rất có tướng phu thê không?”
Tôi cầm báo đọc, ngoài chênh lệch chiều cao quá lớn, cậu ta mắt sâu, mũi cao, còn khuôn mặt tôi đậm nét phương Đông, chẳng có điểm tương đồng nào - lẽ nào tướng phu thê mà mọi người nói không phải hai người tướng mạo giống nhau?
Ngoài ra còn bị đạo diễn trêu chọc, nói những tin đồn sẽ luôn vây quanh, xem ra lần này là giả biến thành thật rồi, đúng là việc tốt.
Tâm trạng vui vẻ chỉ duy trì được trong một ngày.
Đến tối, tôi lại nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ: “Nếu cô không có hứng thú làm diễn viên, muốn làm đạo diễn cũng được, muốn xuất bản sách cũng không sao, kinh doanh buôn bán cũng được. Nếu muốn ra nước ngoài làm nghiên cứu sinh có thể sắp xếp vào trường danh tiếng nhất, làm bất động sản hay cổ phiếu càng dễ, tóm lại tất cả đều có thể thương lượng. Ngài Tạ nói cô còn trẻ, tờ báo ngày hôm nay coi như ông ta chưa nhìn thấy, nếu cô cố chấp không nghe chỉ cần ông ta động tay cô sẽ thành trắng tay!”
Không cần đoán cũng biết số điện thoại mới đó của bà Lại, tôi muốn mắng cho bà ta một trận nhưng nghĩ đi nghĩ lại liền trả lời: “Xin chuyển lời đến ngài Tạ của bà, cảm ơn đặc ân của ông ấy. Cái gì tôi cũng hứng thú chỉ là không hứng thú với ông ta! Còn nữa ưu điểm lớn nhất của tôi là cố chấp, cả đời cũng vẫn muốn như thế!”
Sau khi gửi tin nhắn xong, tôi chặn số máy này, sau đó tiếp tục viết kịch bản.
Một khoảng thời gian sau đó gió yên bể lặng.
Bà Lại năm lần bảy lượt thay số liên hệ với tôi, sau khi tôi nhận được tin nhắn luôn xóa ngay lập tức, đồng thời cho số máy vào danh sách đen. May là bà ta không gọi đến, sự “cố chấp” của tôi tạm thời không gây ra hậu quả nghiêm trọng gì, ít nhiều cũng cho tôi thời gian bình yên viết kịch bản, giúp tôi thuận lợi hoàn thành 20% kịch bản trước tháng 4.
Làn nước trong xanh bờ cát trắng, mây trắng trời xanh ngắt
Không biết có phải do biển,
Tôi cảm nhận nụ hôn của anh mang mùi vị mặn mặn,
Giống như nước biển âm ấm, nhẹ nhàng chảy lên da thịt tôi.
1.
Trước khi cất cánh tôi đắc ý gửi tin nhắn cho George: “Mình đang đi đến thiên đường rồi, cậu ngoan ngoãn ở lại nhân gian chịu khổ nhé. Mình sẽ chụp ảnh gửi cho cậu, không ăn được thịt lợn thì nhìn lợn chạy bộ cũng được.” Gửi xong tôi hối hận, không phải tự cho mình là lợn sao?
Nhưng cậu ta không trả lời lại, có thể đang bận quay, hoặc có thể ỉà đố kỵ với tôi, chân tay run lên không cầm nổi điện thoại.
Bắc Kinh không có chuyến bay thẳng đến thủ đô Male ở Maldives, tôi phải chuyển máy bay ở Singapore.
Chỉ ngồi một chặng đường bay dài rất vô vị, tôi gần đọc xong một quyển tiểu thuyết hơn 200,000 chữ. Phải gần đến hoàng hôn buông xuống, máy bay mới hạ cánh xuống sân bay Si