Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp

Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp

Tác giả: Tôi Là Tố Tố

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 134777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/777 lượt.

anh ta tới?”
Tiễn Đạc hừ một tiếng, quét qua Thái Kỳ đang nâng cằm hóng chuyện cực kỳ hứng thú, lạnh lùng nói: “Tôi và cậu ta đang cùng đến hội nghị, lại nhận được điện thoại của cô, Ninh Mặc không thuận đường cũng đưa tôi đi một quãng.”
Tâm tình của tôi có chút vi diệu, giống như chua lại giống như ngọt lại có chút đắng, ngũ vị lẫn lộn.
Đây gọi là gì? Phúc lợi sau khi chia tay sao? Bây giờ nhân cách tôi đã bùng nổ, không cần anh ta bố thí! Tôi nghiến răng kèn kẹt, vỗ bàn một cái: “Anh thanh toán tiền giúp tôi, mai Thái trợ lý sẽ trả cho anh một lượt.”
Thái Kỳ ngây ngốc ngẩn người: “Tại sao lại để tôi trả?”
Tôi do dự hồi lâu, vẫn quyết định trả lời hắn: “Bởi vì tôi cảm thấy, thiếu nợ anh, so với thiếu nợ hai người bọn họ thoải mái hơn nhiều.”
Con ngươi của Thái Kỳ chớp chớp, khẽ mỉm cười, lại không có phản bác tôi.
Tiễn Đạc nhìn tôi một cái, giơ tay lên, gọi nhân viên phục vụ, cuối cùng cũng thanh toán hết một bàn thức ăn này.
Tôi thở dài một hơi, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, đã thấy Ninh Mặc bận đồ trắng mở cửa xe đi ra, thấy tôi nhìn qua, cũng không tránh, tròng mắt đen lấp lánh, bình tĩnh nhìn về phía tôi.
Tôi phiền muộn một lúc, hất đầu, mạnh mẽ quay lại, không nhìn hắn nữa: “Hai người đi trước đi, tôi lát nữa mới về!”
Tiễn Đạc nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc, lại nhìn tôi một chút, thở dài một hơi: “Hồng Kỳ, cô đây là đã buông xuống rồi, trong lòng vẫn còn để ý, thật ra thì tôi….”
Tôi thở hắt ra, ngắt lời hắn, ôm bụng thật nhanh: “Tiễn Đạc, tôi đây là phản ứng sinh lý! Tôi chắc sẽ phải ở lại lâu!” Đúng vậy, tôi chẳng qua là bị đau bụng mà thôi, nhừng người này, bình thường hay suy nghĩ rối rắm nhiều, quen phức tạp hóa vấn đề.
Tôi hoàn toàn bỏ rơi Tiễn Đạc đang nhăn mặt thống khổ như bị táo bón, xách túi lên, như một làn khói chạy về phía nhà vệ sinh, mới chạy hai bước, đã thấy Thái Kỳ gọi với ở phía sau: “Diệp Hồng Kỳ, chờ tôi một chút, cùng đi một đường đi….”
Tôi lảo đảo một cái, thiếu chút nữa té xuống.
Hắn chạy tới, sóng vai chạy bên tôi, cực kỳ mặt dày cười với tôi: “Giấy vệ sinh bên vệ sinh nam tôi phụ trách, bên nữ cô phụ trách?”
“…” Tôi đáp lại anh ta bằng một ánh mắt tan vỡ.
Thái trợ lý, chẳng lẽ anh ngay cả nhà vệ sinh của quán cà phê Mạc Đạo cũng không bỏ qua sao! Anh thật là quá quá quá đê tiện!
Hắn nhìn tôi mỉm cười, tiếp tục khích lệ tôi: “Hồng Kỳ, đúng rồi, xà bông của nhà vệ sinh ở Mạc Đạo cũng không tồi!”
Tôi run rẩy đáp lại hắn: “Thật ra thì, nước hoa trong nhà vệ sinh cũng không tồi!”
Ánh mắt hắn sáng lên, vỗ tay một cái, dùng ánh mắt tri kỷ biết tri kỷ nhìn tôi một cái, vui vẻ tung tăng rẽ qua chỗ rẽ, chạy vào nhà vệ sinh nam.
Tôi ngửa mặt lên trời im lặng, quán cà phê Mạc Đạo, tôi có tội! Tôi đem đồ dùng một lần các người giữ gìn sạch sẽ đẩy mạnh tiêu thụ ra ngoài!






Trải qua sự kiện lần này, tôi đối với Thái trợ lý sinh ra cảm giác khủng bố cực kỳ vĩ đại, MSN của hắn gửi có khoa trương đến đâu, tôi cũng không dám đọc, coi như hắn có ngang ngược đến tận trời, tôi cũng sẽ không bộp lại hắn một câu.
Thật ra thì trong mắt tôi, Thái Kỳ chính là một kẻ kiêu hùng, chính là cái gọi là: thà ta phụ người trong thiên hạ, chứ không để người trong thiên hạ phụ ta.
* Đây là câu nói nổi tiếng của một bác họ Tào tên Tháo =)), bạn nào chăm xem Tam quốc thì sẽ biết bác Tháo ta nổi tiếng là người đa nghi, đây chính là câu sologan kinh điển thể hiện sự kiêu hùng của bác ấy.
Hắn là Đông Phương Bất Bại, hắn là Nhạc Bất Quần*.
*Hai nhân vật trong tác phẩm Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung
“Ai, ai ở bên trong!” Tiếng vỗ tay của tôi lập tức kinh động đến mấy vị mới vừa nói chuyện, tôi dâng trào nhảy ra ngoài, vươn tay túm lấy đồng chí vừa mới mắng Thái Kỳ là rác rưởi kia, cảm động không nói lên lời.
Vị đồng chí kia kể từ khi nhìn thấy tôi nhảy ra, sắc mặt đã tái xanh, bộ dáng kiểu như lảo đảo muốn ngã.
“Đồng chí, anh mắng thật là hay!” Tôi chân thành khen ngợi anh ta, vừa dùng tay áo lau nước mắt, “Anh ta đúng là đồ rác rưởi, anh mắng rất đúng trọng tâm! Rất hay! Rất hay!
Vị đồng chí kia sắc mặt từ tái xanh đã chuyển sang trắng bệch, che ngực, giống hệt như bệnh tim phát tác, cả người đều run run: “Trợ lý Diệp, tiểu trợ lý, cô có thể coi như chưa nghe thấy gì có được không!”
Khốn, những từ ngữ tuyệt vời như thế tôi làm sao có thể coi như chưa nghe thấy được?!
Vậy đối với Thái Kỳ mà nói, là một loại vũ nhục, hiếm có người nhìn thẳng vào bản chất của hắn, tôi kích động còn không kịp, thế là, tôi lại càng thêm chân thành khen ngợi anh ta: “Anh nói hay như vậy, sao lại phải coi như không nghe thấy?”
Anh ta một ngụm khí cũng hít không thông, bước chân lảo đảo giãy dụa chạy trốn.
Mấy vị đi cùng chạy cũng tương đối mau, lúc tôi lấy lại tinh thần, chỉ thấy bóng lưng tiêu điều của vị đồng chí bị đả kích gấp bội kia, hai tay ôm ngực, chạy đến là lảo đảo nghiêng ngả.
“Đồng chí, về sau chúng ta mỗi ngày đều ra phòng pha nước giao thiệp nha?” Tôi vẫy tay, nhìn


XtGem Forum catalog