Tác giả: Tôi Là Tố Tố
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 134798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/798 lượt.
ồng Kỳ mạo muội hỏi một câu, Ninh tiểu tổng, cậu từ trước đến giờ, có từng thích Hồng Kỳ sao?”
“….” Tôi lập tức hóa đá, phản xạ có điều kiện muốn tránh.
Vấn đề này tự tôi cũng không dám hỏi Ninh Mặc, sợ mình bị tổn thương nặng nề hơn, cho nên không tiếc bỡn cợt bản thân, để cho bản thân có thể hết hy vọng với Ninh Mặc.
Tôi muốn trốn, tôi không muốn nghe câu trả lời của Ninh Mặc chút nào.
Thái Kỳ tay nắm thật chặt, siết tay của tôi càng thêm mạnh, giống như phát hiện ra ý niệm muốn trốn của tôi, hắn cúi đầu, hung hăng trợn mắt nhìn tôi một cái, nhẹ giọng dạy bảo tôi: “Hồng Kỳ, đến lúc phải nói cho rõ ràng rồi!”
Tôi cứng người lại, thật lâu sau, mới cưỡng ép mình ngẩng đầu lên, nhìn về phía Ninh Mặc.
Đôi mắt Ninh Mặc trước sau như một vẫn thanh lãnh như vậy, như mực phiếm lạnh, tôi chỉ nhìn hắn một cái, đã không chống cự nổi, lại cúi đầu xuống.
Một lúc lâu sau, Ninh Mặc mới chậm rãi mở miệng: “Thái trợ lý, anh có tư cách gì thay cô ấy hỏi vấn đề này?”
Thái Kỳ nhún nhún vai, tránh không đáp: “Ninh tiểu tổng đây là đang trốn tránh vấn đề sao?”
Tôi, Ninh Mặc, Thái Kỳ, Tiễn Đạc đều rơi vào sự lúng túng vô hình, nhất là Tiễn Đạc, tay đút túi quần, dáng điệu rất chi là ảo não.
Hiển nhiên là đang hối hận chuyện nào đó.
“Tôi sở dĩ hỏi cậu vấn đề này là vì, hy vọng cậu và Hồng Kỳ có thể sớm chấm dứt sự mập mờ giữa hai người một cách sạch sẽ, bởi vì, chỉ như vậy, Hồng Kỳ mới có thể bước vào đoạn tình cảm tiếp theo được!” Một lúc lâu sau, Thái Kỳ lạnh như băng mở miệng, hắn đột nhiên vươn tay ra, kéo lấy tay tôi, giơ lên cao: “Cậu nhìn cho rõ, Diệp Hồng Kỳ cô ấy không thua bất kỳ danh môn thục nữ nào! Cậu nghĩ cho rõ rồi trả lời, đây là cơ hội cuối cùng!”
Tôi được sủng mà kinh, đánh giá này của đồng chí Thái Kỳ làm cho tôi có nỗi xúc động muốn thăng thiên.
Ninh Mặc yên lặng hồi lâu, cuối cùng cũng trả lời: “Tôi thích cô ấy như một người bạn thân!”
Chẳng qua chỉ là một câu, đã phá tan vỏ ngoài cứng rắn chống đỡ của tôi, máu tươi thay thế cho nước mắt của tôi, đầm đìa lan tràn trong ngực tôi, tôi đột nhiên phát hiện, thì ra từ trước tới nay, tôi thực ra trốn tránh chưa đủ triệt để.
Tôi nên rời khỏi thành phố xui xẻo này, giống như vô số những nữ chủ trong tiểu thuyết Đài Loan, quanh co lại dễ dàng tha thứ, chờ đợi năm tháng gột sạch đoạn tình yêu ngu xuẩn này.
Thái Kỳ tiếp tục lay lay bả vai của tôi, dùng loại tình cảm mãnh liệt mênh mông khích lệ tôi: “Hồng Kỳ, chúng ta phải có mục tiêu lớn hơn nữa, tôi thề….”
Tôi trợn mắt há mồm nhìn sự kích động của hắn, đột nhiên muốn nghe coi hắn muốn thề cái gì.
Hắn giơ tay thề: “Tôi nhất định giúp cô theo đuổi Đại công tử của Thiên Duyệt!”
Oh oh oh, tôi cũng dâng trào rồi, quăng hết mấy chuyện ngổn ngang kia ra sau đầu, vươn tay cầm lấy tay hắn.
Dùng giọng nói vô cùng cảm kích run rẩy gọi hắn: “Thái papa…. Chúng ta sau này là người một nhà rồi! Anh chắc phải thủ thỉ bên gối Tô tổng tử tế một chút!”
Phụt… bóng lưng của Ninh Mặc hóa đá, Tiễn Đạc chống tường thiếu chút nữa ngã nhào, mà mặt của Thái Kỳ thần kỳ lại biến thành màu xanh, căm tức nhìn tôi một lúc lâu, hắn quay mặt không thể làm gì thở dài, tiếp đó không chút thương hương tiếc ngọc nào xách cổ tôi, lôi tôi vào trong phòng họp.
Cả một ngày, tôi đều ủ rũ cúi đầu, Ninh Mặc thấy tôi không có hứng thú, ngầm cho phép tôi ngồi trở lại hàng sau, trong lúc họp, tôi lúc nào cũng có thể cảm thấy ánh mắt của đồng chí Tiễn Đạc không ngừng bắn phá.
Thực sự là nhiệt tình như lửa vậy….
Gần đến giờ tan làm, tôi đổi đồng phục xong, lại bị Tiễn Đạc chặn ở cửa, lần này hắn đổi một tư thế tương đối đẹp trai, lấy hình tượng của một công tử phóng đãng, nghiêng người tựa vào cửa phòng thay đồ nữ.
“Hồng Kỳ, tôi vẫn muốn giải thích một chút!” Nhìn thấy tôi ra ngoài, hắn lập tức đứng thẳng người, một đôi mắt to ngây thơ vô tội tựa như chú nai con, chớp chớp nhìn tôi.
Tôi cố gắng hít sâu vài hơi, ý bảo hắn: “Nói đi!”
Hôm nay đã bị đả kích nhiều lắm rồi, đón thêm một phát thiên lôi nữa sau khi tan làm cũng không sao.
“Những lời tôi nói hôm nay, không phải là muốn châm chọc cô đâu, là thật!” Hắn chỉ kém không giơ ngón trỏ lên mà thề nữa thôi.
Tôi gật đầu một cái.
Hắn tiếp tục giải thích: “Hồng Kỳ, ý của tôi là, tôi chưa từng thấy ai toàn tâm toàn ý yêu một người như vậy, tôi thấy cô đối xử với Ninh Mặc như vậy, ban đầu có chút khinh thường, nhưng mà từ sau hôm tiệc rượu đó, tôi vẫn không tự chủ được mà nghĩ, nếu như tôi là Ninh Mặc, thì sẽ thế nào…”
Đứa nhỏ này có chứng vọng tưởng! Tôi dùng ánh mắt đồng tình nhìn hắn, hơn nữa còn dùng nụ cười của Thánh mẫu để trấn an hắn, ý bảo hắn nói tiếp.
“Mỗi một lần nghĩ như vậy, sau mọi chuyện tình cảm của tôi đối với cô càng thêm phức tạp, cho đến gần đây, tôi đột nhiên thấy rất hâm mộ Ninh Mặc….”
Tôi day day trán, quá rắc rối, nghe đến xoắn cả não, đồng chí Tiễn Đạc, cảm xúc thay thế của anh không khỏi mạnh mẽ quá đi!
“Tôi đã nghĩ rồi, nếu như c