Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.

ng chiều, trong nháy mắt, những việc thế này quá sức chịu đựng đối với cậu ấy, cuối cùng, chưa kịp làm phẫu thuật thì con bé đã… Con bé không chịu nổi đauđớn, nó mới bốn tuổi. Cô đã bao giờ chứng kiến tận mắt cảnh người thân của mình qua đời mà mình hoàn toàn bất lực, chỉ đứng trơ nhìn chưa? Đặc biệt là con bé còn quá nhỏ, cậu ta sao có thể nhẫn tâm để cô nếm trải nỗi đau khổ mà chính cậu ấy đã trải qua một lần trong đời?
“Không biết tôi đã nói rõ ràng mọi chuyện chưa, hay cô vẫn canh cánh trong lòng chuyện của Tôn Đại Ảnh, nhưng tôi có điều này, nếu là cậu ta, chắc chắn tôi không có dũng khí đó. Cứ coi như tôi không có khả năng sinh con, tôi cũng không bao giờ để vợ mình rời xa mình, cứ coi như tôi mắc bệnh nan y, không sống thêm được ngày nào thì tôi vẫn phải giữ chặt người tôi yêu thương bên cạnh. Vì nếu chỉ có một mình trong giây phút cuối của cuộc đời thì quá ư là tuyệt vọng. Tôi nói đến đây, nếu như cô tha thứ cho cậu ấy, thì đây là địa chỉ phòng bệnh.” Ngừng một lát, Trần Thích nhìn sang Đường Du đang trầm mặc, lặng thinh, anh chua chát nói tiếp: “Nếu cô vẫn không tha thứ được, hãy coi như tôi chưa từng đến đây. Con người của Văn Tấn quá cao ngạo, xin cô đừng để cậu ấy biết.”
Câu nói nhẹ nhàng đó đã đẩy đổ bức tường Đường Du cất công xây lên, quá khứ chợt ùa về, những tháng ngày đắm chìm trong sợ hãi ấy, nước mắt cô tuôn rơi.
Trần Thích chưa từng thấy Đường Du khóc như thế này bao giờ, cô ngẩng đầu nhìn Trần Thích, không nói gì, chỉ có nước mắt. Cô không hề lãng tránh, cứ thế nhìn anh, như thể chỉ đơngiản để anh ta thấy cô khóc, để anh ta cảm nhận chút tủi hờn trong lòng.
Trần Thích không dám nhìn cô, anh ta đặt tờ giấy lên trên ghế sofa cạnh chỗ cô ngồi, đứng dậy ra về.
Đường Du vẫn ngồi im, bên cạnh là mảnh giấy Trần Thích để lại, trên đó ghi tên bệnh viện, nhớ đến vẻ tếu táo của Văn Tấn khi kể chuyện con thỏ trắng, nhớ đến câu Trần Thích nói trước đây, trái tim anh đã bị chó tha mất rồi, mặt anh đỏ bừng, mắng lại: “Cậu xéo đi”, nhớ lại cả lời Trần Thích vừa kể, anh có ý định tự tử, từng dòng nước mắt cứ thế tuôn trào. Không biết cô đã khóc bao lâu, mãi đến khi không còn sức khóc nữa, cô ngủ thiếp đi trên ghế sofa.
Trong cơn mơ, cô thấy mình đang còn du học ở Pháp. Hôm Noel. Cô đang ở Paris, trước cổng một cửa hàng nhỏ nằm kế quảng trườngcó một cây thông Noel khổng lồ, trên đó treo một con búp bê ông già Noel, dưới cái áo khoác đỏ dài, ông già Noel còn mặc một chiếc quần lót thật màu hồng, khiến cặp tình nhân là lưu học sinh người Trung Quốc cười nghiêng ngả, cô bẫng thấy nhớ Tôn Văn Tấn. Lúc đó, có người đưa cho cô một lá thư, trên phong bì đề “Kính gửi cô Đường Du.” Cô lấy thư ra, nội dung thư viết: “Ông Tôn Văn Tấn bị tai nạn xe, không cứu được, không may qua đời vào ngày 24 tháng 12 năm xx, hưởng thọ 32 tuổi. Tang lễ được cử hành vào 9h30 sáng ngày 27 tháng 12 năm xx tại nhà tang lễ thành phố N, mong có mặt đúng giờ.” Đọc đến đây, trái tim Đường Du thót lại, mắt chăm chăm nhìn vào dò “Ông Tôn Văn Tấn bị tai nạn xe, không cứu được, không may đã qua đời vào ngày 24 tháng 12 năm xx, hưởng thọ 32 tuổi.”
Cô dằn vặt nhìn câu ấy một hồi lâu, dần tỉnh táo lại. Cô dường như hiểu ra, hàng chữ ấy có nghĩa là người này đã chết, người này đã chết rồi, tức thì chân cô nhẹ bẫng, đầu óc trống rỗng, như thể không còn lấy một mục đích sống trong cuộc đời, tất cả trở nên vô nghĩa. Trái tim cô bỗng nhiên như bị ai đó bóp nghẹt, thít chặt khiến cô không sao thở nổi, chân cô mềm nhũn, trước mắt chỉ là khoảng mờ mịt, giây phút này, cô đau đớn đến nghẹt thở, cổ họng tắc nghẹt, cô khóc không thành tiếng.
Cảm giác hối hận, hối hận khi nghĩ rằng, sao anh lại chết như thế? Cô vẫn chưa về nước, sao anh đã chết rồi? Chưa kịp dành cho cô một chút thời gian nào đã đột ngột ra đi? Nước mắt cô tuôn trào, ân hận, đau đớn, trách mình sao lại giận hờn với anh, sao không cư xử tốt hơn? Anh không cho cô sinh con, không sinh con thì đã sao. Anh coi cô là người thế thân, thế thân người khác cũng có sao. Chỉ cần được ở bên anh, nhưng tại sao cô lại rời xa anh? Cô không ngăn nổi những giọt nước mắt của mình, từng hạt lã chã rơi, vừa khóc vừa giận bản thân, trong lòng cô chỉ có duy nhất một ý nghĩ, cô không thể để anh ra đi một mình, không thể để anh đơn độc như vậy, nhưng chẳng còn cách nào khác. Trong thư rõ ràng ghi là anh đã qua đời, cô giận mình sao không chết ngay lúc này, cô đau đến nghẹt thở, cảm giác ngột ngạt, trái tim cô khe khẽ nhắc rằng, anh đã không còn tồn tại trên thế gian này.
Cô nhìn chằm chằm vào bức thư, không cần biết mình đang ở đâu, sau đó cô cầm lá thư, ngồi sụp xuống, gào khóc. Cô khóc thảm thiết, nhưng cho dù có khóc bao lâu đi nữa, anh cũng không thể quay lại thế giới này, tiếng khóc của cô càng thảm thiết, càng tuyệt vọng. Phải làm sao đây? Anh không còn trên thế gian này nữa, cô còn có thể làm được gì? Chẳng thể làm gì khác, cô chỉ biết khóc mãi khóc mãi, cô không dám ngừng khóc, như thể nếu ngừng khóc rồi cô sẽ không biết phải làm gì nữa.
Cô khóc trong đau đớn rồi chợt bừng tỉnh


Pair of Vintage Old School Fru