Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.
ư Trần Thích dẫn em đi, anh ấy không muốn gặp em, em cũng không gặp được ông ấy.”
“Vậy không còn cách nào nữa sao? Không lẽ đành đứng nhìn anh ấy chết?” Đường Du gào khóc một cách tuyệt vọng.
Thẩm Tử Tịnh nói, “Anh Văn Tấn có nói, cả cuộc đời này, anh ấy có lỗi nhất với em, vốn dĩ chỉ là chuyện giữa anh và Tôn Đại Ảnh, nhưng lại liên lụy đến cả em.”
Đường Du cắn vào nắm tay mình, Phù Thanh vội phản ứng, chị hùng hổ nhìn Thẩm Tử Tịnh, “Chị nói thế là có ý gì? Tôn Văn Tấn, hắn rốt cuộc Tiểu Du là gì? Hứ, chỉ là chuyện của hắn và Tôn Đại Ảnh, ý của hắn là Tiểu Du đã mặt dày bám lấy hắn à…” Phù Thanh tức đến nỗi không biết nói gì hơn, chị quay người lại , nắm tay Đường Du kéo ra ngoài, , “Tiểu Du, việc này là thế nào, người ta muốn làm vị thần tình ái, sẵn sàng chết vì người tình cũ, em còn ở đây làm gì? Em còn khóc lóc, gào thét vì anh ta sao? Người ta đâu muốn em can thiệp, đâu muốn em dính dáng.Chị em mình về thôi, về ngay bây giờ, sống hay chết cũng mặc xác hắn đi.”
Đường Du bị Phù Thanh lôi xềnh xệch khỏi nhà của Thẩm Tử Tịnh, vào đến thang máy, thấy Đường Du khóc một cách thảm hại, chị mới bắt đầu thấy hối hận. Chị không rõ giữa Tôn Văn Tấn và cô Tôn Đại Ảnh kia đã xảy ra với Đường Du trong mấy năm nay, chị đều biết rất rõ, nghĩ đến câu nói đó của Tôn Văn Tấn, người chị sôi lên vì tức giận.
Ra khỏi nhà của Thẩm Tử Tịnh, Đường Du phải giải quyết rất nhiều việc.Người quản lý của công ty nhắn tin cho cô báo đã giúp cô lấy lại hành lý và đang để ở quầy gửi đồ, cố nhớ mang chứng minh thư đến nhận.Còn nữa, cô đã trả căn phòng thuê tại thành phố B, giờ không biết ở đâu.Cứ nghĩ đến những việc này, Đường Du lại không cầm được nước mắt, mọi thứ trở nên trống rỗng, mờ mịt trước mắt cô. Phù Thanh nhìn vẻ tuyệt vọng của cô mà xót xa, chị ôm nhẹ vai Đường Du nói: “Tiểu Du, về nhà chị ở, đừng đi châu Phi nữa, công ty của chị luôn hoan nghênh em.”
Nhưng một tháng sau, Đường Du vẫn chưa quay lại làm việc, cô đã thuê lại phòng, ngày nào cũng gọi điện thoại cho Trần Thích, cầu xin anh ta đưa đi gặp Tôn Văn Tấn, rồi lại gọi điện cho Thang Dĩnh đến nỗi chỉ cần nhìn thấy số điện thoại cô gọi đến, họ đều không dám nghe.Cô đến tận nhà Trần Thích tìm Thẩm Tử Tịnh mới hay chị ta gần đây dọn về nha bố mẹ đẻ, cô không thể tìm được họ. Giờ cô mới nhận thấy, thì ra chỉ cần Tôn Văn Tấn rời bỏ cô thì cô chẳng là gì cả, cô không cách nào tìm được gã.
Ý của gã khi nói “Cả cuộc đời này có lỗi nhất với em, vốn dĩ chỉ là chuyện giữa anh và Tôn Đại Ảnh, nhưng lại liên lụy đến cả em” nghĩa là quan hệ giữa gã và cô vốn chẳng có gì.Nhưng, cô không tin, hoàn toàn không tin.Gã từng nói, đến tuổi ba mươi mới biết yêu một người con gái, điều đó quả không dễ dàng.Gã đã vượt nghìn dặm xa xôi đến tận Quế Lâm để tìm cô về; nỗi sợ mất cô của gã khi ở trong bệnh viện; cô sắp đi châu Phi, mặc dù đang phải gánh vác nhiều trách nhiệm nhưng gã vẫn đến để ngăn cản cô, gã nói sợ cô đi rồi sẽ không uqya lại nữa…Cô không tin.
Nhưng cô còn có thể làm được gì.
Cô bắt đầu thấy ân hận, nếu hôm ấy không về cùng Phù Thanh, biết đâu có thể cầu xin Thẩm Tử Tịnh đưa cô đi gặp gã.
Phù Thanh nói: “Hắn ta đã quyết tâm chết vì người phụ nữ đó, muốn em đừng bận tâm nữa, nghĩa là em chẳng là gì với hắn cả, sao em vẫn ngốc thế?”
Nhưng cô lại cứ ngốc như vậy, giờ với cô, Văn Tấn có yêu cố hay không cũng chẳng nghĩa lý gì, cô chỉ cần gã sống, chỉ cần gã được sống, dù có phải chết thay gã, cô cũng cam lòng.
Cô đã nói với Phù Thanh: “Chị Phù Thanh, chị đã từng yêu một ai đó chưa, yêu đến mức nếu mất đi người ấy, chị thà chết còn hơn? Em yêu anh ấy, em không muốn anh ấy khổ sở, không muốn anh oan ức, không muốn anh tuyệt vọng, không muốn anh chết. Em thà chết thay anh. Em muốn anh ấy sống hạnh phúc, nếu anh ấy sống hạnh phúc với Tôn Đại Ảnh, điều ấy cũng chẳng sao. Em không muốn anh ấy chết, chỉ cần nghĩ anh ấy sắp không còn tồn tại trên thế gian này nữa là em cũng chẳng thiết sống. Chị, chị nói đi, em nên làm thế nào?”
Cô chẳng còn cách nào, về thánh phố N, cô không tìm được ai giúp đỡ, người ta chỉ cần biết đây là vụ việc có liên quan đến một tham quan bị giết mới được điều tra là không ai muốn nghe cô kể thêm nữa.Ngày nào cô cũng như người mất hồn, nhìn ngày lại ngày trôi qua.Trước đây, cô luôn thấy thời gian trôi rất chậm, hận mình và Văn Tấn sao không để bạc đầu sau một đêm, như thế mới không lo sợ nữa, nhưng giờ đây, cô lại thấy thời gian trôi quá nhanh.
Cuối cùng, Trấn Thích cũng đã gọi điện hẹn cô.Người cô giờ đầy gét, Trần Thích trông cũng chẳng khá hơn.Anh đưa cho cô một bì thư, trong đó có giấy tờ nhà và một số hợp đồng. Cô lật xem, là giấy tờ sở hữu một căn hộ trên đường Tân Giang, Dương Sóc, Quế Lâm, chủ sở hữu mang tên cô.
Trần Thích nói, “Cô xem ngày tháng căn hộ này được mua từ năm ngoài, lúc ấy, cô vừa mới làm xong phẫu thuật, nhưng Văn Tấn vẫn chưa đưa cô.”
Đường Du bỗng nhớ lại gã từng nói, “Chúng cưới nhau, anh sẽ bán công ty và cổ phiếu.Nếu em muốn đi du học, anh sẽ đi cùng em, anh thích biển, mình có thể mua một că