Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341624

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1624 lượt.

h như vẫn đang học đại học. Còn đây là sở trưởng Tô, người hôm qua cô đã gặp.”
“Chào sở trưởng Tô, cháu là Đường Du.”
“Ồ, sở trưởng Tô, anh và cô này đúng là có duyên nợ.” Một giọng cợt nhả cất lên.
Tô Bất Dị điềm đạm nói: “Các cậu ăn nói phải chú ý, người ta mới chỉ là cô bé, chưa dạn dĩ.” Nói rồi cười mà như không cười liếc mắt nhìn Đường Du.
“Sở trưởng Tô, cô Đường Du đây đúng là có việc muốn nhờ ông giúp. Cô ấy vẫn là sinh viên, chưa hiểu biết, sau này còn làm phiền ông nhiều.”
“Chị Lục, chị còn nói với tôi những lời đó sao, cô Đường đây, tiền đồ rộng mở, cần tôi giúp gì cơ chứ. Nhưng chị đã nói thế, tôi cũng không vòng vo nữa, có việc gì, nói ra là xong. Nào, mọi người chơi mạt chược đi chứ.”
Lúc này, Trần Thích chợt lên tiếng: “Mời cô Đường Du ngồi, hay là muốn chơi vài ván, tôi nhường chỗ cho, tôi cũng mệt rồi.”
Mặt Đường Du nóng ran, nhưng không dám từ chối mà luôn mỉm cười, cô cảm ơn rồi lịch sự từ chối, “Thôi ạ, các anh cứ tiếp tục, tôi không biết chơi.”
Bà Lục lên tiếng: “Đường Du, đừng đứng mãi thế, mau ngồi đi.”
“Phải đấy, ngồi bên này.” Người bên cạnh Tô Bất Dị ân cần nhường chỗ. Đường Du vội tìm một chỗ trên ghế sofa nói: “Không làm phiền các anh.”
Bà Lục hình như có chuyện gì đó, nghe điện thoại xong liền đi luôn. Đường Du đành ngồi đó một mình. Những người ở đó vừa đánh mạt chược vừa kéo cô nói chuyện. Đường Du còn quá non nớt, ý nghĩ đơn giản, đâu biết ứng phó, họ hỏi gì cô đáp nấy, chỉ trong chốc lát họ đều biết rõ chuyện của cô. Lúc này Tô Bất Dị mới cất tiếng: “Cô học tiếng Pháp, sau này làm ngành ngoại giao, góp sức cho rất tốt. Đúng rồi, lần trước cô nói anh bạn học trường đại học Q, học cao học, cậu ấy học ngành gì vậy?”
“Ồ, cao học trường đại học Q, đúng là nhân tài.” Người bên cạnh nói chen vào.
Trần Thích tiếp lời: “Nhân tài thì có tác dụng gì, tiếc là người ta đang phải ngồi trong sở cảnh sát kìa.”
“Sao, phạm tội gì à?”
“Nghe nói là ngộ sát một kẻ hiếp dâm, đúng không?” Trần Thích miệng ngậm điếu thuốc nhìn Đường Du.
Không đợi Đường Du trả lời, giọng người lúc nãy lại cất lên, “Ồ, chuyện này sở trưởng Tô cần lưu tâm nhé, là nhân tài trường đại học Q đấy, ngộ sát một tên hiếp dâm thì không đáng được quan tâm hay sao? Những chuyện này chẳng phải một câu nói của sở trưởng Tô là xong hay sao.”
Kẻ ca người xướng, Đường Du ngồi đó mặt lúc ửng đỏ lúc lại tái nhợt, không biết tiếp lời như thế nào.
Đường Du không nói gì, bọn họ cũng thôi không bàn tán nữ. Tôn Văn Tấn vừa ngậm thuốc vừa đánh mạt chược, chẳng để ý gì đến Đường Du. Đánh xong mấy ván, Tô Bất Dị nghe điện thoại rồi phải đi ngay, trước khi đi còn cố ý cười cười, vỗ vỗ vai Trần Thích, Trần Thích cũng gượng cười còn Tôn Văn Tấn thì chỉ lạnh lùng liếc nhìn Đường Du.
Khi trong phòng cuối cùng chỉ còn lại ba người, Trần Thích ngồi trên ghế sofa hút thuốc, Tôn Văn Tấn mang ra một ly cà phê đặt trước mặt Đường Du, sau đó ngồi xuống đối diện, mệt mỏi hỏi: “Cô Đường Du hôm nay đến tìm chúng tôi có việc gì vậy?”
Đường Du đắn đo, không biết nên nói ra hay không. Xem ra Trần Thích và Tô Bất Dị có vẻ rất thân thiết, nhưng cô không quyết định được, suy nghĩ một hồi lâu vẫn chưa hạ được quyết tâm.
Đường Du im lặng, Tôn Văn Tấn thờ ơ quấy ly cà phê trước mặt, lặng lẽ nhìn cô.
Trần Thích cười nói: “Cô tìm bọn tôi chẳng phải là vì anh bạn học trường đại học Q đó sao?”
Đường Du vội ngẩng đầu nhìn Trần Thích.
“Cô Đường đúng là người có tình có nghĩa.” Trần Thích ngồi phía đầu bàn nói, “Chuyện anh bạn của cô, hôm qua tôi cũng đã nghe nói. Lúc nãy chị Lục cũng đã nói lại, thực ra nếu muốn được trắng án, cũng chẳng phải là không có cách.”
Đường Du gồng người lên, khẽ đáp, “Thế, việc này chúng tôi phải cảm tạ các anh thế nào?”
Trần Thích nghiêng mình qua chiếc bàn, tay đặt lên tay Đường Du, nói mập mờ: “Chính là cô.”
Đường Du chợt biến sắc, đứng phắt dậy, ánh mắt bỗng trở nên cảnh giác. Dù sao cô còn quá trẻ, nóng vội, lại chưa từng chịu nhục bao giờ.
Trần Thích không hề ngạc nhiên chút nào, anh ta ngồi lại vị trí cũ, vẫn kiểu cười mà như không cười quan sát Đường Du, thái độ rất thong thả, nhàn nhã. Lúc này, giọng nói pha lẫn vẻ giễu cợt của Tôn Văn Tấn mới cất lên, “Cô Đường Du, đây là cách mà cô nhờ vả người khác sao?”
Bị giễu cợt, Đường Du không nén nổi giận dữ, hơn nữa, cô cũng không ngờ Trần Thích lại thẳng thừng như thế, tuy tâm lí đã có sự chuẩn bị, nhưng lúc này cô vẫn thấy rất ngỡ ngàng. Dù trong lòng đang sôi lên nhưng cuối cùng cô nén giận ngồi xuống.
Trần Thích nhấp từng ngụm nhỏ cà phê, dửng dưng nói: “Nhưng tôi nói để cô hay, Tô Bất Dị thích gái trinh, điều này, phải xem biểu hiện của cô rồi.” Đoạn anh ta lại tiếp, “Việc này hai bên cùng tự nguyện, tôi không ép cô, có nhiều người muốn nhưng không phải ai cũng còn cái đó.”
Trần Thích nói rất chậm, từng câu từng chữ, lần này Đường Du rất bình tĩnh, cô ngồi thẳng lưng, nghe xong câu đó cơ thể cô gần như bất động, sau đó gật đầu nói: “Việc hôm nay đã làm phiền đến các vị, giờ tôi phải về.”
“Được, có


Disneyland 1972 Love the old s