Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341643
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.
br>Chai Lafite 82 rốt cuộc không được mở, Trần Thích qua chào hỏi Hà Khâm, làm bộ không thấy Đường Du, nhẹ nhàng kéo Hà Thâm đi ngay. Hà Khâm không nói gì, đành tạm bỏ cuộc. Bàn tay Đường Du túa mồ hôi, giả sử hôm nay chai rượu đó được mở thật thì cô có uống hay không, e rằng mở ra rồi thì cậu con trời đó chắc chắn không dễ bỏ qua. Nhưng, lúc nãy Trần Thích có nhận ra cô?
Rất lâu sau đó Đường Du không gặp lại những người có liên quan đến Tôn Văn Tấn. Thi cuối kỳ xong, Đường Du được nghỉ. Người mới của Tô Nhiêu đã đưa cô về nhà, trước khi về thành phố N, Lâm Khai đến nhà trọ mời cô cùng anh về quê đón Tết. Với Lâm Khai, nhiều lúc Đường Du không biết nên cư xử thế nào. Lúc thường, chỉ cần nói vài câu với người ngoài là anh đỏ mặt tía tai, còn cô đã nói rất nhiều lần rằng quan hệ giữa hai người đã chấm dứt, nhưng cho dù đã dùng mọi lý lẽ lẫn thể hiện thái độ cứng rắn, Lâm Khai cũng chỉ im lặng, sau đó vẫn cứ đến Loạn thế giai nhân để được nhìn thấy cô.
Hôm từ chối Lâm Khai, mãi đến tận hai giờ đêm Đường Du mới dịch xong bài, trước khi đi ngủ cô đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, bất chợt thấy Lâm Khai đang ngồi hút thuốc dưới gốc cây ngân hạnh. Không ngờ anh còn biết hút thuốc, dưới gốc cây, tàn thuốc đen đen lờ mờ, trong lòng Đường Du hết sức ân hận. Cô biết mình không hề yêu Lâm Khai, nhưng không nghĩ tình cảm của anh lại sâu nặng thế. Cô thầm hạ quyết tâm, dự định học kỳ sau sẽ chuyển vào ký túc xá ở hoặc tranh thù tìm công việc dịch thuật sau đó không làm ở hộp đêm Loạn thế giai nhân nữa.
Sàn nhà lót bằng những tấm thảm xốp mềm hình vuông, không có đệm, nhưng bên trên có trải chiếu, lại lót thêm chăn, nằm lên thấy êm êm, dễ chịu mà ấm áp, Đường Du nghĩ đến cái lạnh bên ngoài nên cũng không muốn động đậy.
Một cô ôm thêm mấy cái chăn đến, ném bộp xuống. Có người hỏi: “Sao chị có nhiều chăn thế?”
“Chị chả sợ gì, chỉ sợ lạnh. Lúc rời nhà, mẹ chị bảo, một mình ở bên ngoài, dù chịu tủi thế nào cũng không được để bị lạnh, bị đói, bởi vậy chị đã mua rất nhiều chăn.”
“Tốt quá, có nhiều chăn thế này, hôm nay Tiểu Du đừng về nữa, ở lại ngủ luôn đi.” Lý Văn vừa ngáp vừa nói, giọng có vẻ đã buồn ngủ lắm rồi.
Vậy là cô đồng ý ngủ lại, cả phòng la liệt chăn, sáu cô gái ngủ trên sàn. Đây là đêm ấm áp nhất của Đường Du kể từ khi cô đến thành phố B này.
Học kỳ mới bắt đầu, Đường Du lại tìm được một công việc. Có một khu nhà gần trường muốn cho trẻ học tiếng Pháp, mời Đường Du đến dạy phát âm và Pháp ngữ cơ bản, mỗi tuần dạy hai buổi chiều, sáu mươi tệ một buổi. Đầu học kỳ, Đường Du nhận được lương liền đi đóng học phí mà cô đã nợ. Nghĩ đến công việc ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, cô có phần lưỡng lự, thấm thía nỗi khổ khi tài chính hạn hẹp ít tiền. Giờ không được chu cấp nữa, tiền đối với cô là quan trọng nhất.
Lúc này Lý Văn đã thăng chức lên làm quản lý, thay phó giám đốc đã bị đuổi việc trước đây, trợ giúp chị Đào Hoa quản lý nhân viên phục vụ. Lý Văn vốn sở hữu tinh thần quần chúng, lại có lòng thường xót “dân tình” nên chức vụ mới ở hộp đêm tương đối thuận lợi.
Mấy hôm sau, Đường Du lại gặp Lâm Khai, anh giờ không chỉ hút thuốc mà còn uống cả rượu. Lúc đầu mấy cô tiếp viên thấy anh cũng đẹp trai liền đến bắt chuyện nhưng bị Lâm Khai thờ ơ, sau đó lại biết giữa anh và Đường Du có vướng mắc nên không bén mảng nữa. Chẳng ai dạy Lâm Khai hút thuốc, uống rượu nhưng anh có vẻ rất thành thạo, trông anh suy sụp, chán chường, khuôn mặt không còn vẻ sáng sủa như trước, nhân viên phục vụ còn nói nhìn vẻ phiền muộn của Lâm Khai, người khác cũng thấy não nề. Lý Văn từng trách Đường Du, nói, cô đã biến một anh chàng đẹp trai ngày nào giờ bị giày vò đến nỗi không ra người ra ngợm nữa.
Đường Du cười, trong lòng khổ sở lắm. Lâm Khai, Lâm Khai, sao cô không còn nghĩ sẽ sống cùng anh đến đầu bạc răng long, sinh một đứa con, có một mái nhà, cùng dạy con cái, sẽ nói với con rằng có rất nhiều người yêu quý nó, nuôi dạy để nó trở thành người lương thiện, khỏe mạnh, tự tin và có tương lai tốt đẹp. Giấc mộng đó của cô và Lâm Khai giờ không thực hiện được nữa rồi, e rằng cả cuộc đời này cô cũng không sao quên được giây phút mình rời khỏi tay Tôn Văn Tấn đêm đó, dù sau này cuộc sống có mỹ mãn, thì cũng khó lòng quên cho được.
Lâm Khai, Lâm Khai, anh đang giày vò ai đây?
Để chuẩn bị cho kỳ thi chuyên ngành cấp bốn vào tháng Năm, mọi người đều ra sức ôn luyện, Đường Du không có thời gian quan tâm nhiều đến Lâm Khai nữa. Cô không thể cho anh biết chuyện đêm đó, vì không nỡ nhẫn tâm nên cứ kéo dài. Ngày ngày đi học, ôn tập, đi làm, quầng mắt cô thâm lại, sắc mặt nhợt nhạt.
Tan ca về nhà, Đường Du đã mệt đến nỗi chẳng muốn tắm rửa nhưng trên người toàn mùi thuốc lá. Vừa lấy quần áo để đi tắm, đẩy cửa phòng, cô bỗng phát hiện Tô Nhiêu nằm sóng soài trên nền nhà, bên dưới có vết máu, loang lổ lẫn với nước. Đường Du hốt hoảng, đầu choáng váng, khó khăn lắm mới dìu được Tô Nhiêu vào sát tường, cô run rẩy gọi mấy câu. Tô Nhiêu không hề phản ứng gì, nét mặt nhợt nhạt, nằm bất động. Đường Du không biết làm thế nào, chợt