Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1680 lượt.
.”
Tôn Văn Tấn không đáp lời, xe cũng chẳng dừng, lúc này Đường Du bỗng tự mở cửa xe.
Tôn Văn Tấn hoảng sợ, lập tức phanh gấp, Đường Du liền mở cửa bước xuống. Tôn Văn Tấn vội bước xuống, vòng qua đầu xe đuổi theo, một tay giữ chặt tay cô, tay kia xoay mặt đối phương lại để mặt cô hướng vào gã.
Ánh mắt Tôn Văn Tấn chằm chằm nhìn cô, Đường Du có chút sợ hãi, vừa tránh ánh mắt ấy, vừa giãy dụa khỏi bàn tay gã. Cô luống cuống, không còn gọi là anh Tôn nữa, mà nói: “Tôn Văn Tấn, anh buông tay ra.”
Thấy Tôn Văn Tấn không chịu buông, Đường Du vừa lo lắng, vừa tức giận. Người đi lại trên con đường trước cổng trường nhiều, đã có mấy người nhìn về phía họ với ánh mắt tò mò. Đường Du vừa không ngừng giãy dụa, vừa nén giọng thật thấp: “Tôn Văn Tấn, đây là cổng trường, mong anh tôn trọng một chút!”
Tôn Văn Tấn nói: “Anh buông tay, nhưng em hãy nghe kĩ lời anh nói.”
“Được, anh buông tay ra đi.” Đường Du đành phải đồng ý.
Tôn Văn Tấn vừa buông tay, cô lập tức quay người toan chạy, nhưng gã đã nhanh hơn, cô vừa nhấc chân đã bị Tôn Văn Tấn kéo lại, ôm chặt vào lòng. Đường Du có giãy dụa thế nào, gã cũng không buông ra. Cô cuống đến phát khóc: “Tôn Văn Tấn, anh muốn làm gì, ra, đồ khốn…”
Cô vẫn chưa dứt lời thì Tôn Văn Tấn đã cúi đầu hôn lên môi cô. Nụ hôn cuồng nhiệt đến nỗi toàn thân Đường Du mềm nhũn, không thể giãy dụa được nữa, lúc này Tôn Văn Tấn mới buông tay. Cô thở hổn hển, mặt đỏ bừng, nhưng vẫn tiếp tục giãy. Hai tay của Tôn Văn Tấn ôm lấy khuôn mặt cô, nhìn thẳng mắt cô, nói từng chữ: “Tiểu Du, em đừng như vậy, buổi tối không có chuyến bay, anh phải lái xe cả đêm về thành phố N chỉ vì muốn trông thấy em, cô Ôn Lỗi hôm trước em gặp là người anh quen trước đây.”
Đường Du hất mạnh tay gã ra, quay mặt đi: “Cô ta là ai thì có liên quan gì đến tôi.”
Tôn Văn Tấn lại ôm cô vào lòng, bên tai cô vang lên giọng gã: “Tiểu Du, anh đã ba mươi tuổi rồi, tìm một người để yêu thật không dễ.”
Đường Du sững người, không giãy giụa nữa.
Khi cả hai đã bình tĩnh lại,Tôn Văn Tấn lái xe đưa Đường Du về phòng trọ. Xe dừng dưới gốc cây ngân hạnh, Đường Du không về ngay. Hai người lặng lẽ ngồi trong xe, tay nắm chặt tay. Không gian bên ngoài yên ắng, ánh mặt trời chiếu rọi qua những tán lá ngân hạnh um tùm.Thời gian lặng lẽ, cuộc đời bình yên khiến người ta nghĩ đến sự vĩnh cửu, chỉ mong khoảnh khắc này đừng trôi đi.
Mãi đến khi sinh viên trong khu trọ lục tục cầm theo sách vở đi về phía trường, Đường Du mới chợt giật mình. Cô nhìn đồng hồ, một rưỡi chiều, gã và cô đã ngồi với nhau trong xe mấy tiếng đồng hồ. Cô hơi cử động, Tôn Văn Tấn hỏi: “Em phải đến trường à?”
Đường Du khẽ đáp, “Vâng.”
Tôn Văn Tấn buông cô ra, nhấc tay lên nhìn đồng hồ, sực nhớ ra một chuyện, nói: “Em vẫn chưa ăn trưa?”
Mặt Đường Du ửng đỏ, “Chiều nay chỉ có một tiết, em không ăn bây giờ đâu, lát nữa đến căng tin mua tạm gì cũng được.”
Tôn Văn Tấn cũng bật cười, họ đã ngồi mấy tiếng đồng hồ trong xe, quên cả ăn cơm.
Mặt Đường Du nóng bừng, “Em đi trước nhé, còn phải về chuẩn bị nữa.”
“Ừ, em đi đi.”
Đường Du quay người, vẫn chưa xuống xe đã bị Tôn Văn Tấn kéo lại, cô hết sức bất ngờ, Tôn Văn Tấn nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Nụ hôn khiến trái tim Đường Du mềm nhũn, cảm giác giống như một giọt mực đậm được nhỏ lên mặt hồ trong suốt, loang ra khắp mọi nơi. Cô không dám nhìn gã lâu, vội quay người xuống xe.
Tôn Văn Tấn cứ ở trong xe dõi theo, Đường Du từ phòng trọ đi ra, thấy gã đang dựa vào cánh cửa xe nhìn. Mặt cô nóng bừng, mắt không dám nhìn chiếc xe, cúi đầu, toan bước nhanh qua, Tôn Văn Tấn liền ôm cô từ phía sau. Đầu gã dụi vào cổ cô, “Anh đợi em tan học ở đây.”
Máu trong cơ thể cô như đông lại.
Tôn Văn Tấn cảm thấy có gì đó bất ổn, gã xoay người cô lại, nâng mặt cô lên, “Chắc anh sẽ vẫn gặp được em chứ?”
Đường Du hất tay gã ra, không quay mặt lại. Lòng cô rối bời, không hiểu sao mọi thứ lại diễn ra như thế. Cô nói: “Mấy ngày tới anh đừng đến, em đang rất hoang mang, hãy để em suy nghĩ.”
Tôn Văn Tấn buông cô ra, nói: “Ừ, anh sẽ đợi, cứ đi học đi nhé, đừng nghĩ ngợi lung tung.” Vừa nói lại vừa hôn lên cổ cô.
Gã nghe cô, không tiễn nữa mà đứng dựa người vào cánh cửa xe dõi theo cho đến khi bóng cô khuất sau cổng trường.
Về đến nhà, Tôn Văn Tấn cứ ngồi một mình trong xe, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác, trong xe vang lên giọng ca của Đồng An Cách.
Trần Thích lái xe đến, đang định lên gác tìm Tôn Văn Tấn thì trông thấy gã ngồi một mình trong xe hút thuốc, Trần Thích tiến lại, gõ gõ vào cửa xe gọi, “Văn Tấn, Văn Tấn…”
Tôn Văn Tấn vẫn chau mày, khói thuốc che mờ cả khuôn mặt. Trần Thích gọi mấy lần mà không thấy gã phản ứng, cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Trong xe loáng thoáng giọng ca của Đồng An Cách, “Chỉ sợ không đáp được tình sâu nghĩ nặng của em, nên không dám gần thêm nữa.” Trần Thích nhìn thần sắc của Tôn Văn Tấn, trong lòng đã đoán ra phần nào, anh ta tiếp tục vừa gõ vào cửa xe, vừa hét to“Văn Tấn, Văn Tấn.”
Lúc này, Tôn Văn Tấn như sực tỉnh giấc mộng, trông thấy Trần Thích, gã