Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
nữ ngồi cạnh Trần Thích, có khuôn mặt hơi giống Thẩm Tử Quất, chắc hẳn là phu nhân của Trần Thích. Tôn Văn Tấn giới thiệu mọi người cho cô: Thang Dĩnh, Trần Thích, Thẩm Tử Tịnh, Thẩm Tử Quất. Trần Thích cũng đã biết cô từ lâu, nhưng lúc chào hỏi, trên khuôn mặt anh ta chả để lộ điều gì, như thể là lần đầu gặp mặt. Những người khác đều tạo cho cô cảm giác thân thiết, không mất tự nhiên, đặc biệt là Thang Dĩnh, lời nói và cử chỉ đều khiến người khác thấy dễ chịu, chỉ có Thẩm Tử Quất là có chút không tự nhiên, nhưng có lẽ đã bị chị gái lên lớp trước nên thái độ có thể coi là hữu h
Do ánh mặt trời không gắt, nhiệt độ ấm áp, nên sau khi mọi người đến đầy đủ, Thang Dĩnh liền bảo mọi người ra vườn hái dưa hấu về ăn, nhân tiện mang về. Trong nông trại đương nhiên có người làm thuê nhưng Thang Dĩnh không gọi họ đến hái giúp mà bảo mọi người tự chọn. Hai người đàn ông là Trần Thích và Tôn Văn Tấn xuống ruộng chọn, Đường Du và Thẩm Tử Tịnh che ô đợi ở trên, Thẩm Tử Quất cùng Thang Dĩnh ngồi dưới giàn nho.
Dưa hấu trong ruộng đều rất to, từng luống dưa trong mấy mẫu đất được chăm chút cẩn thận, tiếc là lại chỉ có rất ít quả, nếu có nhiều hơn sẽ bị ngắt đi, có những cây kết quả rồi cũng bị ngắt đi, chị Thang sợ rằng, nhiều quá ăn không hết. Có thời gian rảnh mọi người đến đây hái, mang về cho bạn bè, bạn học cùng ăn. Hoa quả ở đây không phun thuốc thang gì, để rụng xuống lãng phí thì thật đáng tiếc.”
Dưa hấu mới hái lên vừa thơm vừa ngọt, Thang Dĩnh cười vui vẻ nhìn mọi người ăn. Ăn dưa hấu xong, bên kia có người gọi ăn cơm, tất cả lại đi vào phòng khác dùng bữa. Đồ ăn đều được làm từ những thứ nuôi trồng trong nông trại như rau xanh, hoa quả, gà đồng, vịt, mùi vị rất thơm ngon. Mọi người ăn no đến nỗi không thể ngủ trưa nổi, do đó, lại tụ tập chơi mạt chược dưới giàn nho.
Đường Du không biết chơi, Thẩm Tử Tuất cũng không biết nhiều, chỉ có Tôn Văn Tấn, Thẩm Tử Tịnh, Trần Thích, Thang Dĩnh ngồi thành một bàn chơi.
Tôn Văn Tấn lo Đường Du không quen ai sẽ cảm thấy buồn, nhưng vì là sinh nhật của Thang Dĩnh nên cũng không dám phật lòng chị, đành ngồi đó chơi mạc chược. Thẩm Tử Tịnh đưa mắt nhìn Tôn Văn Tấn cười mà như không, nhắc nhở em gái, “Tử Quất, em tiếp chuyện cô Đường nhé.”
Tuổi tác của Thẩm Tử Quất và Đường Du ngang nhau, nhưng do Thẩm Tử Quất từ nhỏ sống bên Mỹ, Đường Du thì không giỏi giao tiếp, nên cũng chẳng biết nói gì. Bỗng, Thẩm Tử Quất nói: “Này, mình dạy cậu xem bói nhé, mình biết được qua một người bạn học Hoa kiều, nghe nói bố bạn ấy trước đây là giảng viên nghiên cứu Kinh Dịch ở trường đại học Đài Loan, chuyên xem bói cho các vị quan chức cấp cao bên Đài.”
Thẩm Tử Quất đương nhiên chưa học cách xem bói của vị giảng viên đó, cô chỉ biết xem chỉ tay. Đầu tiên là xem hoa tay trên từng ngón. Thẩm Tử Quất chăm chú xem từng ngón tay, Đường Du lại cúi đầu vô cùng nghiêm túc. Tôn Văn Tấn vô tình ngoái đầu lại, thấy Đường Du đang cúi thấp đầu, chỉ có thể thấy nửa khuôn mặt, sống mũi thẳng tắp, trắng ngần, nhỏ xinh, cặp lông mày đen rậm như hai cánh quạt rủ xuống, đôi mắt chớp chớp, môi mím chặt, mấy sợi tóc rơi nhẹ trên vai cô quên không vuốt ra phía trước, gã chưa bao giờ thấy dáng vẻ cô chăm chú đến thế nên cứ thẫn thờ ngắm.
Không biết Thẩm Tử Quất đã xem được cái gì, bỗng cô tỏ ra vừa nghiêm trọng vừa bí mật nói: “Đường vân này của cậu vừa giống hoa tay lại vừa giống luồng vân, mình chưa nhìn thấy bao giờ. Nếu hoa tay, khi còn trẻ cậu sẽ gặp được người tốt, cả đời hạnh phúc, mạnh khỏe; nếu là luồng vân, nếu là luồng vân thì…”
Đường Du cười nói: “Chỗ này khi nhỏ mình không cẩn thận nên bị bỏng, sau này trông rõ hơn thì thành tròn tròn như thế này, không thấy được nét ban đầu nữa.”
Thẩm Tử Quất tỏ vẻ rất tiếc nuối, nói: “Thôi, để mình xem cái khác. Ồ, đường sinh mệnh của cậu sao lại bị đứt ở giữa vậy? À, mà không đúng, phía sau vẫn còn một đường nữa, nhưng sao lộn xộn thế, ở giữa thì ngắt quãng một đoạn, có lẽ là khi còn trẻ, cậu gặp phải đại hung, cũng có khả năng là…” chưa nói hết lời, Tôn Văn Tấn lúc nãy còn đang chăm chú đánh mạt chược bỗng giơ tay ra kéo Đường Du, “Bọn em đang bói lung tung gì đấy, học được gì rồi? Nào, đến đây, xem giùm anh với.”
Vừa nói, gã vừa đưa tay cho cô, Đường Du mới học được cách phân biệt giữa “hoa tay” và “luồng vân tay”, đang tò mò nên cầm tay Tôn Văn Tấn thực hành luôn. Một tay gã xoa mạt chược, tay kia đưa cô, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn, trong mắt gã tràn đầy sự yêu chiều khiến Thẩm Tử Quất nhìn
mà thấy ghen tị. Trước đây, cô đã từng muốn khoe tài xem bói với gã, nhưng lúc đó gã luôn tìm mọi cớ từ chối.
Đường Du duỗi thẳng những ngón tay thon dài của gã, bắt chước dáng vẻ khi nãy của Thẩm Tử Quất chăm chú phân biệt. Tay cô chạm vào tay gã tạo nên cảm giác ngưa ngứa, mang theo cảm giác rất riêng, gã bỗng cúi đầu cười, lật bàn tay mình lại, tóm gọn tay cô. Đường Du ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn, gã đang cười, rồi dùng sức kéo mạnh Đường Du ngồi lên đùi mình. Một tay gã ôm vai, đầu dựa trên bả vai của cô, nói: “Xem bói gì chứ, đến đánh bà