Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
, nói với cô ấy sau này đừng hối hận!”
Tiểu Kỳ bị Hoa Tiên Dũng nói cho một hồi, đầu óc quay cuồng nhìn anh ta quả quyết bỏ đi. Cô tức giận gọi cho Manh Manh, “Có phải là Hoa Tiên Dũng đầu óc có vấn đề không, chưa nói gì đã nổi giận đùng đùng, tính tình quá nóng rồi!”
“Ừ, mình cũng cảm thấy v mình cũng có cảm giác này. Mình rất sợ cứ tiếp tục như vậy, nếu trong tương lai tình cảm đỗ vỡ hay ly hôn có lẽ anh ta sẽ tức đến nỗi giết người bịt miệng. Hi hi!” Manh Manh đáp lại.
“Khà khà, bạn dạo này nhiễm tiểu thuyết nhiều quá rồi, nói gì mà khiếp vậy. Được rồi, đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, chuẩn bị về đây, mình thật đáng thương, làm xong việc tốt còn phải tự mình đội mưa về nhà, sao lại thế chứ!” Tiểu Kỳ cười đùa.
Manh Manh cũng cười: “Đây chắc chắn là tinh thần lấy cứu giúp người khác làm niềm vui rồi! Bạn yêu quý, cuối tuần để Vương Khải mời bạn ăn cơm nhé, muốn ăn món gì thì ăn món đó!”
“Không, mục đích của chị không dừng ở đấy đâu, chị hy vọng sau này có hai BMW, một chiếc chạy trước mở đường, một chiếc chạy sau bảo vệ, chị ở giữa lái xe đạp tha hồ ngao du!” Tiểu Kỳ vừa trêu đùa vừa đứng dậy định đi.
“Xin lỗi quý cô, xin mời cô đến trước quầy thanh toán?” Nhân viên phục vụ cẩn thận nói với Tiểu Kỳ.
“Cái gì, vẫn chưa thanh toán sao?” Tiểu Kỳ muốn đập đầu vào tường, không còn tâm trạng để đùa giỡn với bạn, nói với Manh Manh: “Bạn yêu nghe thấy chưa? Tiểu Hoa mời mình đến ăn cơm, cuối cùng chưa thanh toán đã bỏ đi! Được rồi, nếu mình đi đến cửa mới bị phục vụ gọi lại thì có phải là mất mặt không! Mình phải thanh toán ngay rồi về nhà bình tĩnh lại mới được, không nói chuyện nữa.”
“Cái gì, anh ta, anh ta?” Manh Manh cũng tức tối trong điện thoại, mắng giận, “anh ta không phải là đàn ông. Tiểu Kỳ thật xin lỗi, cuối tuần mình mời cậu! Mình bây giờ đang hạnh phúc vì không tiếp tục với anh ta đây.”
“Được rồi, coi như đã nhìn rõ một người!” Tiểu Kỳ bước xuống tầng, mở ô đợi taxi.
Mưa nhỏ dần, từng hạt mưa lất phất trong không trung, hơi nhắm mắt lại nhìn dường như là những đường nhỏ màu trắng bạc. Tiểu Kỳ nhìn thấy chiếc xe taxi vừa chạy qua giống ai đó quen quen, là ông Phương và bà Từ. Cô ngạc nhiên dụi dụi mắt rồi nhìn lại, chiếc xe đã chạy xa! Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Về nhà nhất định phải hỏi rõ.
♥ Càng đau càng hận
Đợi gần 20 phút cuối cùng mưa mới tạnh. Tiểu Kỳ lạnh đến nỗi toàn thân run lên, lúc ấy mới bắt được một chiếc taxi.
Khi về nhà, trong nhà chỉ bật đèn bàn, tivi cũng bật, không có âm thanh. Cô thay quần áo, nhẹ nhàng vào phòng ngủ nhìn, bà Từ đang ngồi ngơ ngẩn bên tập ảnh dưới chiếc đèn bàn mờ ảo.
“Mẹ, sao mẹ lại xem ảnh?” Tiểu Kỳ hỏi nhỏ.
Bà Từ dường như đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng trả lời: “Ồ, mẹ hôm nay nhớ ra con đã 25 tuổi rồi, cảm thấy thời gian trôi đi thật nhanh! Ha ha, vì thế muốn xem ảnh.”
Bà Từ luôn rất mạnh mẽ, tuy sau khi bị ông Phương phản bội, ủ ê không có sức sống nhưng luôn cười hi hi ha ha như một người bạn với Tiểu Kỳ, rất ít khi thấy bà mệt mỏi và mềm yếu như lúc này. Cô ngồi bên giường, thăm dò: “Mẹ,tối nay không phải mẹ nói làm thay ca giúp đồng nghiệp sao?”
“Cô ấy nói có việc nhưng sau lại nói không có việc gì. Ha ha.” Bà Từ dường như không nhớ mình đã nói như vậy.
Tiểu Kỳ muốn đợi mẹ chủ động thừa nhận, nhưng giờ xem chừng không ép mẹ không được. Cô nghiêng đầu nhìn mẹ, thở dài nói: “Hôm nay mẹ gặp bố đúng không?”
Bà Từ giật mình, ấp úng: “Ừ, tình cờ gặp, là tình cờ thôi.”
Tiểu Kỳ tức giận: “Mẹ đừng nói dối con, con không tin hai người tình cờ gặp nhau. Mẹ nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Thực tế chẳng có gì. Chỉ là nói Thạch Lỗi là bạn học của Tiểu Vũ, hơn nữa bố con rất muốn để cậu ấy làm con rể. Không biết thế nào mà việc con qua lại với cậu ấy đến tai họ, ý của ông ấy là...” Bà ho vài tiếng rồi nói tiếp, “Việc trước đây con cố ý cướp bạn trai của Tiểu Vũ, bố con đều biết, nhưng ông ấy cảm thấy nợ con, do đó không nói nữa. Nhưng hiện tại Tiểu Vũ đã lớn tuổi, còn chưa tìm được đối tượng, ông ấy nghĩ không để con tiếp tục phá hoại nữa! Còn nữa, họ cảm thấy con cũng không thích cậu ấy, đơn thuần chỉ là cố ý phá hoại. Đó, chỉ nói vậy thôi!”
Trực giác nói với cô, lần gặp mặt sau bao nhiêu năm nay của bố mẹ tuyệt đối không chỉ nói những chuyện này nhưng cô thật sự phân tích không ra còn có tình huống nào nữa.
“Sao bố biết con không thích? Con rất thích Thạch Lỗi. Làm sao giờ? Con muốn để người đàn bà ấy biết hồi kết của việc cướp chồng người khác sẽ gặp báo ứng, sẽ báo ứng lên con gái bà ta.” Tiểu Kỳ nghiến răng căm hận.
Bà Từ day dứt nói: “Tiểu Kỳ, có một số trường hợp không phải như con nghĩ. Cô ấy đã mấy chục tuổi rồi, về sau con phải tôn trọng cô ấy, biết không? Còn Thạch Lỗi, mẹ thấy cậu ấy cũng không tồi, nếu con thích thì hãy tiếp tục. Còn không thích mà chỉ là để chọc tức Tiểu Vũ thì mau chóng dừng lại, hiểu không?
“Mẹ! Mẹ con họ làm nhiều việc xấu như vậy chưa đủ sao? Con phải để họ nềm mùi mất đi người mình yêu thương, hừ! Mẹ đừng để ý nhiều như vậy, con đi tắm đây.” Tiểu Kỳ nói nhanh, sau đ