Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
Vân Đan, tuổi của cô không còn nhỏ, hơn nữa cũng không có được sự thùy mị, chỉ có thể tìm mấy tên đàn ông cừa già vừa xấu lại biến thái để kiếm tiền, tiền kiếm cũng không được nhiều, hơn nữa, lúc cô lên cơn nghiện, chút tiền này căn bản cũng không đủ, còn thường bị Phương Cường cởi hết quần áo hành hạ trước mặt bạn bè hắn.
.
Đến lúc này cô ta mới nhận rõ được Phương Cường không khác gì một tên cầm thú, nhưng đáng tiếc, bây giờ nhận ra thì đã quá muộn. Hai ngày trước thông tin về Mạc Vân Đan trở nên xôn xao huyên náo, Chu Yến dĩ nhiên là nhìn cũng thấy.
Cô nằm mơ cũng không nghĩ đến, thì ra Mạc Vân Đan lại chính là cô gái ngày đó ở trong hội quán, cô ta thật sự có vận mệnh tốt! Tốt nghiệp đại học danh tiếng, dáng vẻ xinh đẹp, có đàn ông tốt theo đuổi, công việc cũng tốt, hôm nay lại còn có gia thế như vậy, bản thân mình so với cô ta, quả thật giống như đống bùn nhão.
Mà ban đầu rõ ràng hai người đều là cô nhi, tại sao vận mệnh của cô ta cứ như vậy tốt hơn cô? Cô hận, hận chết Mạc Vân Đan, vì vậy cô để Phương Cường nghĩ kế, thay vì duy trì mánh khóe như vậy, không bằng làm một vụ lớn, sau đó ra khỏi nước hưởng thụ
Phương Cường bị người phụ nữ này thuyết phục, âm thầm tìm người điều tra, đem mục tiêu dời từ Quyên Tử sang người Tô Đồng, cô gái này mới là con cá lớn, lái xe hàng hiệu, ở biệt thự, toàn thân đều là đồ đáng tiền, cha mẹ cũng là người có tiền, hoàn toàn trái với suy tính của Chu Yến.
Dĩ nhiên Chu Yến không vui, len lén đi theo Tô Đồng mấy ngày, sinh ra một chủ ý, liền nói với Phương Cường. Phương Cường lăn lộn nhiều năm như vậy, cũng không coi là quá ngu ngốc, hơn nữa đối với người phụ nữ Chu Yến này, hắn có thể hiểu hết cả tâm địa , cô ta vừa há miệng, Phương Cường đã hiểu được ngay dã tâm của cô ta, hắn biết cô ta là đi mượn cơ hội để trả thù Mạc Vân Đan, chỉ là người đàn bà này cũng thật ác độc, nghiêm túc mà nói thì, người ta căn bản cũng không thù không oán gì với cô ta.
Phương Cường cũng biết Mạc gia không dễ trêu chọc, đại thủ trưởng quân đội, có câu nói dân không đấu với quan, nếu đắc tội chết thế nào cũng không biết, nhưng trong lòng Phương Cường thật sự cũng có một chút ngứa ngáy khó chịu.
Hắn vốn chính là loại mê sắc đẹp, trước mắt thấy Tô Đồng cũng không thể không tham lam được, huống chi là với Quyên Tử, sau lần lén đi theo Chu Yến, mẹ nó hắn hàng đêm đều mộng xuân thấy Quyên Tử, dáng dấp thật tuyệt, mông ra mông, ngực ra ngực, nếu có thể thử một lần, đời này cũng đáng giá.
Cho nên nói, tên khốn này là dại gái, hơn nữa Phương Cường đột nhiên phát hiện, vài năm này hắn thực sự quá coi thường Chu Yến rồi, người đàn bà này thật sự là một nhân tài, liên tục lên kế sách, âm hiểm không có sơ hở.
Hai người thương lượng cấu kết làm chuyện xấu xong, Chu Yến thuận tiện ra mặt tìm Tô Đồng.
Tô Đồng đối với sự xuất hiện bất ngờ của Chu Yến thì cũng không có một chút cảm tình nào, người đàn bà này rõ ràng muốn lợi dụng mình và Quyên Tử, mặc dù không nói cho cô biết cô ta và Quyên Tử có ân oán gì, nhưng Tô Đồng cũng không muốn chuyến này đi không công.
Tô Đồng căn bản cũng không để ý đến Chu Yến, trực tiếp đi khỏi, Chu Yến kêu một tiếng, cô ta chắc chắn cô gái kia sẽ còn tìm mình, trong mắt cô gái kia đều là chấp niệm điên cuồng, lại chấp niệm này, có lúc dễ dàng khiến cho người ta liều lĩnh làm mọi chuyện.
Tô Đồng cũng không trở bề chỗ ở của mình, mà đi thẳng đến nhà trọ của Triệu Hành, nhấn chuông cửa tòa nhà, lần này Triệu Hành cũng không giống như thường ngày, ngăn cô ở ngoài cửa.
Tô Đồng mừng như điên, nhưng vào cửa không khỏi ngẩn ra, Triệu Hành là người thích sạch sẽ, chỗ ở đều là không nhiễm một hạt bụi nào, vậy mà lúc này trong nhà lại loạn hết lên, từ phòng khách đến cửa sổ, ngổn ngang vỏ chai rượu đỏ, trong nhà đều là nồng đậm mùi rượu.
Tô Đồng cũng rất quen thuộc giúp anh thu dọn:
“Sao lại loạn lên như vậy, anh đã uống bao nhiêu rượu vậy?”
Triệu Hành nắm lấy tay đang cầm vỏ chai rượu của cô, lạnh nhạt nói:
“Không cần cô, một lát nữa sẽ có người đến dọn dẹp, mời ngồi”
Đột nhiên Tô Đồng sụp đổ, từ phía sau ôm cổ Triệu Hành:
“Hành ca, em yêu anh, em yêu anh bao lâu như vậy, em không tin anh đối với em một chút cảm giác cũng không có, anh nhìn em đi, nếu như anh nghiêm túc nhìn em, anh sẽ cảm thấy, thật ra thì trong lòng anh cũng có em, nhìn em đi, cô gái kia có cái gì tôt? Cô ta cho đến bây giờ cũng không thích anh…..”
Gần như đều là Tô Đồng than thở khóc lóc, từng câu từng chữ nói đến tê tâm liệt phế, cánh tay gắt gao vòng ở bên hông Triệu Hành, ôm thật chặt, giống như sợ vừa buông tay, thì sẽ không thể giữ lại được.
Triệu Hành dùng sức tránh thoát khỏi cô ta, xoay người nhìn chằm chằm cô ta thật lâu, ánh mắt lạnh nhạt không có một chút dao động nào.
“Đồng Đồng, tôi nghĩ đã nói rõ ràng với cô, giữa chúng ta vĩnh viễn là không thể nào, cô đối với tôi mà nói, từ đầu đến cuối cũng chỉ là em gái hàng xóm, nếu như cô nguyện ý, vĩnh viễn có thể làm người em này,