Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341392
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1392 lượt.
đến hiện lên tên Tả Hồng, hắn ta mở miệng hỏi:
“Tả Hồng là ai?”
Quyên Tử cố gắng trấn định”
“bạn trai tôi”
Phương Cường hơi ngừng lại rồi lập tức nhận điện thoại:
“Quyên Tử em ở đâu? Bây giờ ở chỗ nào?”
Ngay lâọ tức trong loa liền vang lên tiếng hô của một người đàn ông, âm thanh lớn đến mức Quyên Tử cũng nghe rõ ràng. Phương CƯờng ngoáy ngoáy lỗ tai, để điện thoại lại gần:
“Mày là bạn trai cô ta?”
Tả Hồng sững sờ, âm thanh trở nên lạnh lẽo:
“Mày là ai? Tại sao lại cầm điện thoại của bạn gái tao?”
Phương Cường cười ha ha vài tiếng:
“Bạn gái mày xinh đẹp quá, là đàn ông, tao thật sự hâm mộ mày”
Tả Hồng nghe được sợ hết hồn hết vía, lướt mắt nghiêng qua nhìn thấy điều tra viên không tiếng động nói với anh:
“Tận lực kéo dài thời gian”
Tả Hồng khẽ gật đầu:
“Mày muốn bao nhiêu tiền, cứ nói ra con số, nhưng là không được làm tổn thương đến bạn gái của tao, nếu không, tin tưởng tao, tao dẽ làm cho mày biết cái gì gọi là sống không bằng chết”
Phương Cường thật đúng là run một cái, giọng người đàn ông trong điện thoại vừa âm lãnh lại trầm thấp, khiến Phương Cường gần như tin đó là thật, lần đầu gặp phải người thân con tin dám uy hiếp bọn cướp, không khỏi cười quỷ dị hai tiếng:
“được, tao đáp ứng”
Phương Cường nghĩ đến mặc dù gia đình Quyên Tử có bối cảnh lớn, nhưng không phải kinh doanh, muốn quá nhiều cũng không được, vì vậy nhanh miệng nói một câu muốn một trăm ngàn.
Quyên Tử thật muốn trợn trắng mắt, cuối cùng hắn ta cũng biết có một trăm ngàn.
Tả hồng thấy điều tra viên phía bên cạnh ra dấu OK, mới mở miệng nói:
“Được, không thành vấn đề, chỉ là, anh cũng nên hiểu, hiện tại lúc này các ngân hàng đều đóng cửa rồi, tôi đưa chi phiếu khẳng định là cũng không được, một khoản tiền như vậy anh muốn tự ra ngân hàng rút cũng khó, sáng sớm ngày mai chín giờ ngân hàng mở cửa, nhanh nhất là hơn chín giờ tôi đi rút tiền vể, anh nói địa điểm giao tiềm, tôi tự mình mang tiền đến, bây giờ tôi muốn xác định thân thể của bạn gái tôi được an toàn”
Phương Cường gần như là bị Tả Hồng dắt mũi, trong lòng vô cùng không cam lòng, người đàn ông này rõ ràng bị hắn ta uy hiếp, vậy mà vẫn có thể mạnh mẽ như thế, nhưng hắn ta cũng không tìm thấy chỗ nào không đúng, lộ vẻ tức giận đưa điện thoại dí vào tai Quyên Tử, không quên uy hiếp:
“Cô biết nên nói cái gì rồi đấy”
Quyên Tử suy nghĩ một chút mở miệng:
“Nhà vệ sinh của chúng ta”
Dừng một chút, nhìn Phương Cường một cái, mới tiếp tục nói:
“Tay vịn hư, cài đặt năm ngoái, cửa mở rộng, nhớ”
Phương Cường cúp điện thoại, không khỏi cười ha ha:
“Cô gái này quả thật biết điều, đến lúc này rồi mà còn nhớ thương tay vịn nhà vệ sinh”
Quyên Tử gật đầu một cái:
“Tôi luôn luôn là người như thế, nên làm gì thì vĩnh viễn không bao giờ quên”
Tới gần cô, Phương Cường có thể cảm thấy được cái mùi thơm phụ nữ mê người từ Quyên Tử, có chút không giữ được, miệng đi đến gần, Quyên Tử nhanh chóng quay đầu né tránh.
Sắc mặt Phương Cường lạnh lẽo, Quyên Tử lại nở nụ cười ha ha:
“Tôi muốn đi nhà vệ sinh, sắp không nhịn nổi rồi, anh không phải hi vọng chúng tôi đi vệ sinh luôn tại chỗ này chứ, hơn nữa, có một số việc nếu quá vội vàng, thì sẽ mất đi niềm vui thú, không phải sao?”
Nói xong, mập mờ liếc hắn ta một cái, Phương Cường cũng có cảm giác hoàn toàn hiểu ra, cô gái này thật đáng giá cho hắn ta hoàn toàn hưởng thụ, nếu qua loa ăn vào trong miệng cũng không còn nhiệt tình, ai cũng biết, chuyện như vậy chính là có ý tứ ngươi tình ta nguyện.
“Tôi... tôi, cũng muốn đi vệ sinh.....”
Tô Đồng run rẩy nói ra, Phương Cường cười:
“Mỹ nhân muốn đi tiêu cũng thống nhất như vậy, hai người các ngươi, dẫn các mỹ nữ ra phía sau đi vệ sinh”
Hai người đàn ông đi lên, mỗi người giữ một người, đi đến một bên cửa từng người đi ra, gặp phải gió lạnh cóng đến mức Quyên Tử giật mình, ngẩng đầu đã thấy trăng tròn trên đầu cành cây khô, hôm nay là mười lăm rồi, cũng không biết cô có còn mạng sống mà ra ngoài không nữa.
Phía sau thật sự có một nhà vệ sinh, hai người đàn ông đi theo coi như cũng có quy củ, đến lúc đó tự buông hai người bọn họ ra, canh giữ ở cửa, Quyên Tử mở miệng nói:
“Đại ca, các người không mở dây cho chúng tôi, chúng tôi giải quyết thế nào đây”
Tên đàn ông vóc dáng thấp lùn xấu bụng cười nói:
“cô nàng này có ý tứ, nếu không đại ca cởi quần cho ngươi, như thế nào?”
Tên đàn ôgn còn lại cau mày cảnh cáo:
“Lão ngũu, chớ mẹ nó ở đây gây dự, cô nàng này là người Cường ca coi trọng”
Nói xong, nhìn hai người một cái, có lẽ cảm thấy họ cũng không chạy được, vì vậy buồn lỏng sợi dây trói ra, Quyên Tử hoạt động hai cánh tay đã tê một chút, đi vào nhà vệ sinh.
Thích ứng với bóng tối, có thể mơ hồ nhìn thấy rõ nơi này, nhanh chóng quan sát một vòng, không khỏi thất vọng, đoán chừng nơi này đã sớm bị bỏ hoang, cửa sổ cũng đóng kín chặt chẽ, ánh trăng đều là từ cửa sổ rộng trên cao chiếu vào.
Lòng Quyên Tử vô cùng lạnh lẽo, xoay người lại nhìn Tô Đồng, nhỏ giọng nói:
"Tại sao làm như vậy?"