Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/484 lượt.
còn nữa.
Hai người họ tiếp tục đi bằng tàu đến một đảo nhỏ, nghỉ ở khách sạn trong đó. Chung Bình làm xong tất cả mọi thủ tục, liền ôm Tố Tố đi vào phòng, cho người phục vụ một chút tiền tip, người kia cũng nhanh chóng rời đi.
Chung Bình quay lại ôm Tố Tố vẫn còn đang đứng ngẩn ngơ ở ngoài cửa, vui vẻ hỏi, “Có thích không?” Tố Tố kích động đến mức nói không ra lời, liên tục gật đầu, khách sạn này thực sự rất đẹp.
Cả căn phòng này được xây ngay trên mặt biển, tất cả đều được đóng bằng những tấm gỗ đan xen với nhau. Mặc dù nhìn từ bên ngoài có vẻ rất đơn giản, nhưng thật ra ở bên trong mọi thứ lại vô cùng đầy đủ. Hơn nữa điều khiến cô cảm thấy thực sự phấn khích chính là, sàn nhà trong phòng đều là thuỷ tinh công nghiệp trong suốt, từ đó có thể nhìn thấy mọi thứ dưới biển không sót một thứ gì, thậm chí còn có thể thấy đám san hô đang uốn lượn trong nước, và cả những đàn cá đang bơi lội xung quanh. Nước biển gợn sóng, hiện lên một màu xanh lam nhàn nhạt, làm cho người ta càng nhìn càng thấy thích.
Ở ngay chính giữa phòng có đặt một chiếc giường đôi rất to, có lẽ là do anh đặt phòng dùng trong tuần trăng mật, nên khách sạn đã cố ý dùng những cánh hoa hồng xếp thành một hình trái tim thật to đặt ở trên giường, ga trải màu trắng thuần khiết càng làm nổi bật lên sự diễm lệ của chúng. Phòng tắm được thiết kế theo kiểu lộ thiên, ở ngay bên phải căn phòng có một chiếc bồn tắm rất to, không hề có một bức tường nào bao quanh để che chắn, trên vách gỗ đối diện còn có gắn một chiếc cửa sổ rất lớn, có thể vừa tắm vừa tựa vào đó, phóng tầm mắt nhìn ra biển khơi. Bởi vì cả căn phòng này ngoại trừ cửa ra vào còn có lối thông ra, thì cả ba phía vây lại đều là biển, cho nên vị trí đặt phòng tắm cũng không cần phải lo lắng sẽ bị người khác nhìn lén, không những thế cô có thể rõ ràng nhìn thấy bầu trời cao xanh và biển rộng ngút ngàn nữa. Những thiết kế này thật sự lãng mạn nhưng cũng vô cùng táo bạo.
Chung Bình ôm cô đi đến sun deck ở bên ngoài phòng (là khoảng sân để tắm nắng) đem cô đặt lên lan can, “Sau này chúng ta sẽ mua một biệt thự ngay gần biển nhé?” Thấy trong mắt cô tầng tầng đều là cảm động, anh mới biết cô thật sự yêu biển đến bao nhiêu.
Ánh mắt cô ngấn nước, dán trên mặt anh, khẽ gật đầu, “Chung Bình, đừng tốt với em như vậy, em rất sợ.” Càng có quá nhiều hạnh phúc vây đến, cô lại càng cảm thấy sợ hãi mất đi. Từ nhỏ mọi thứ đối với cô luôn dễ dàng biến mất nên cô không bao giờ có quá nhiều hy vọng xa vời, cô luôn cẩn thận giấu đi những hạnh phúc nho nhỏ ấy, nhưng vẫn luôn không ngừng nói với chính mình, càng tham lam muốn chiếm giữ thì sẽ càng mất đi nhiều hơn, mà hiện tại, hạnh phúc mà Chung Bình đem đến đã vượt qua quá nhiều sự chờ đợi của cô rồi, cô sợ thực sự rồi sẽ có một ngày, ông trời sẽ lấy lại đi tất cả những gì mà cô đang có.
Chung Bình đau lòng ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, “Vì vậy, em cũng phải đối tốt với anh. Tố Tố, anh biết trong lòng em luôn lo lắng, em luôn hoài nghi có nên hưởng niềm hạnh phúc này không, chỉ vì em sợ lúc nào nó cũng có thể biến mất. Anh cũng không thể cho em một lời hứa vĩnh viễn, anh chỉ hy vọng có thể dùng hết sức mình để cho em vui vẻ, cho em hạnh phúc. Đừng nghĩ đến tương lai xa xôi, chỉ cần nhớ kĩ hiện tại, nhớ kĩ những ngày tháng anh luôn ở bên cạnh em, mọi hạnh phúc này đều là của em, và sẽ mãi mãi thuộc về em.” Tố Tố chỉ có thể cảm thấy trái tim mình đang không ngừng nhảy lên, có lẽ đây là những lời lãng mạn nhất mà Chung Bình từng nói với cô, cũng là một sự bảo đảm chân thật nhất của anh. Ai cũng không thể đoán trước được tương lai, chỉ cần cảm thấy hài lòng với ngày hôm nay, ngày mai, chính là ngày hạnh phúc nhất.
Tố Tố ngẩng đầu lên nhìn anh, “Hiện tại em rất hạnh phúc.” Nét dịu dàng trên khuôn mặt anh luôn có thể dễ dàng làm cho cô say đắm, anh có một bề ngoài xuất sắc, khiến cho người ta phải hâm mộ về gia thế của mình, thế nhưng lại luôn chấp nhất với tình cảm chân thành tha thiết, người đàn ông như vậy bảo cô làm sao có thể buông tay được đây.
Chung Bình giương môi lên, mỉm cười khẽ hôn lên khoé môi cô, “So với em anh còn tham lam hơn, anh muốn em hạnh phúc hơn nữa, mỗi ngày đều muốn có thể ôm lấy em, hôn em, thậm chí mong em mỗi ngày đều quấn quít lấy anh.” Tuy rằng họ đã trở thành vợ chồng, nhưng cô vẫn không quen thể hiện tình yêu của mình. Mỗi lần anh lơ đãng ngẩng đầu lên, đều có thể vô tình phát hiện cô đang trộm nhìn anh rồi khi bị anh bắt gặp lại nhanh chóng quay đầu đi nơi khác. Tuy rằng trong lòng cũng rất vui vẻ, nhưng anh vẫn mong cô có thể trực tiếp chăm chú nhìn thẳng anh, anh thích nhìn cô sùng bái và say mê anh.
Tố Tố đỏ mặt nhìn lại, “Em quấn quýt lấy anh, làm sao anh làm việc được?” So với cô, anh còn dính người chặt hơn ấy.
Chung Bình cắn nhẹ lên mặt cô, “Em nuôi anh.” Giọng nói nhẹ nhàng từ từ biến mất trong nụ hôn của hai người. Mọi sự ngượng ngùng chống lại của cô đều bị anh cuốn đi sạch sẽ.
Ngoài phòng sóng biển vẫn đang rì rầm kêu, ào ào dạt dào giống như một bản hoà tấu của những nhịp tim