Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1428 lượt.

i vào trong xe, nói với Mạnh Hội Đường: “Ông chủ Khúc nói là ở đây thường xuyên có biên phòng kiểm tra, không an toàn, muốn vượt biên không thể đi từ đây được. Bây giờ ông ta sẽ đưa về nhà ông ta, chúng ta ở đó một tối, ngày mai đích thân ông ta sẽ dẫn đường, đi đường mòn để qua biên giới”.
Mạnh Hội Đường thở phào, “Tối nay đi luôn không được sao?”.
“Không phải là không được.” Lý Hiểu Âu nghĩ, “Nhưng phải đi một đoạn đường rất dài, lại là đường núi. Nếu đi luôn thì ông ấy sợ chúng ta không chịu được”.
Mạnh Hội Đường nghĩ: “Đi cùng ông ta đã rồi tính tiếp”.
Lý Hiểu Âu gật đầu.
Lúc này, ông chủ Khúc đã lấy xe máy từ phía sau nhà ra, trên người mặc thêm chiếc áo mưa. Ông ta dùng tay ra hiệu cho họ rồi đi trước ra khỏi sân. Lý Hiểu Âu vội vàng khởi động xe đi theo. Lần này đi ngược hướng với đường lớn.
Đường không rộng, đều là đường đất, gặp trời mưa nên đường lầy bùn rất bẩn và dính. Hai bên đường là cây cối rậm rạp, là cây được nước mưa rửa sạch, lấp lánh nước. Thỉnh thoảng còn có vài cây xoài và chuối tây, cây cối rậm rạp, không giống với một vùng có người ở. Xe của ông chủ Khúc cách họ khoảng ba trăm mét, thỉnh thoảng ông ta quay lại nhìn xem họ có theo kịp không.
Trời mưa, ánh sáng rất yếu ớt. Bóng dáng ông chủ Khúc có vẻ hơi mờ ảo, giống như bóng của một con quỷ.
Mạnh Vãn Đình có vẻ không yên tâm xoa xoa cánh tay, nói nhỏ với Mạnh Hội Đường: “Bố, con thấy không yên tâm với người này”.
Mạnh Hội Đường liếc nhìn cô, không nói gì, Lý Hiểu Âu ngồi bên cạnh trả lời: “Ông chủ Khúc là người ở đây, rất quen thuộc với địa hình. Đi đường thế này, chúng ta chỉ có thể dựa vào ông ta thôi”. Nhìn thấy Mạnh Vãn Đình chau mày, Lý Hiểu Âu lại nói: “Những người ở đây đều buôn lậu sau lưng bộ đội biên phòng, họ không dám làm gì đâu. Cô không cần lo lắng là ông ta sẽ bán đứng chúng ta”.
Mạnh Vãn Đình cũng không biết phải nói gì, chỉ thấy trong ánh sáng yếu ớt, bóng người lúc ẩn lúc hiện ở phía trước khiến cô có cảm giác không yên tâm, nhưng theo tình hình hiện nay, ngoài việc tin tưởng vào người này cũng không còn cách nào khác tốt hơn. Mạnh Vãn Đình không nén được thở dài, giờ chỉ có thể đi một bước nhìn lại một bước.
Sau một giờ đồng hồ, mọi người đi vào một sơn trại ở sâu trong rừng. Ông chủ Khúc dừng xe lại ở bên cạnh một cái lán gỗ ven đường, nói vài câu gì đó với người trẻ tuổi ra mở cửa, có vẻ như đó là một thanh niên địa phương, vừa gầy vừa đen, chỉ đôi mắt là có hồn. Ông chủ Khúc nhét vài tờ tiền vào tay cậu ta, cậu ta gật đầu liên tục, sau đó quay người bước vào nhà. Ông chủ Khúc bước lại gõ vào cửa xe phía bên ghế lái, Lý Hiểu Âu vội vàng hạ cửa xe xuống, hỏi nhỏ: “Ở đây à?”.
Ông chủ Khúc gật đầu, chỉ vào ngôi nhà gỗ phía sau, “Cậu Tinh là người tin được. Mọi người nghỉ ngơi ở chỗ cậu ta”. Ngữ âm của ông ấy thể hiện rất rõ giọng địa phương, nghĩ một lát rồi lại nói: “Mau đưa cho tôi danh sách, nếu muộn quá thì không thể kịp chuẩn bị một số thứ”.
Lý Hiểu Âu gật đầu, quay người lại nói với Mạnh Hội Đường: “Bây giờ chúng ta không tiện lộ mặt, tôi đã nói với ông chủ Khúc rồi, để ông ấy giúp chúng ta chuẩn bị một số thứ đi đường”.
Mạnh Hội Đường gật đầu, “Vào trước đã, có gì cần chuẩn bị thì Vãn Đình và Hằng Phi xem xét”.
Mạnh Vãn Đình đồng ý, Mạnh Hằng Phi thì lạnh lùng hừ một tiếng.
Nhìn thấy Mạnh Hội Đường bước ra khỏi xe, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tô Cẩm. Tô Cẩm chỉ cảm thấy giật mình, máu trên cơ thể chảy rần rật. Cô biết đây là cách hết sức mạo hiểm, nhưng đã đến hoàn cảnh này rồi, không thể không liều, dù sao cũng không có điều gì kinh khủng hơn thế này nữa.
Tô Cẩm cắn môi lấy tay sờ lên cổ, một lần nữa lại cảm thấy có vị máu. Nhưng tim cô đập rất nhanh, trong huyết quản như đang có lửa, ngọn lửa đó đã đốt cháy toàn thân. Cô không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy cơ thể xuất hiện một điều gì đó không rõ tên, ngực như muốn nổ tung ra.
Mạnh Hằng Phi xuống xe, có vẻ như không muốn nói gì, ông chủ Khúc cười với cậu ta nhưng cậu ta giả vờ như không nhìn thấy. Mạnh Vãn Đình theo Mạnh Hằng Phi xuống xe, cười hòa nhã với ông chủ Khúc, rồi lùi lại một bước nhìn Tô Cẩm đang ngồi trong xe.
Tô Cẩm hít một hơi, cầm chặt lấy một vật trong tay.
Mưa vẫn đang rơi, dịu dàng rơi xuống mặt Tô Cẩm. Tô Cẩm vịn vào cửa xe, từ từ đặt một chân xuống, sau đó đưa chân kia ra. Hai chân cô vừa chạm đất thì loạng choạng ngã về phía trước.
Hai người đứng bên cạnh cửa xe vội vàng đưa tay ra đỡ, Tô Cẩm ngã về phía Mạnh Vãn Đình, đồng thời nhanh chóng nhét vật đó vào trong tay ông chủ Khúc.
Mạnh Vãn Đình nhìn cô, giọng không vui hỏi: “Không sao chứ?”.
Tô Cẩm lắc đầu, không nhìn ông chủ Khúc, cúi đầu bước vào nhà cùng Mạnh Vãn Đình, cúi mặt nhìn chỉ thấy ông chủ Khúc đang bước từng bước theo họ vào trong.
Chỗ đón tiếp họ giống như nhà của dân tộc Hán, đồ gỗ trong nhà vô cùng thô sơ. Có đèn, nhưng ánh sáng lập lòe. Lý Hiểu Âu đang cúi đầu bên bàn liệt kê danh sách, bất giác ngẩng đầu xin ý kiến Mạnh Hội Đường, Mạnh Hằng Phi ngồi ở góc, chán nản nhắm mắt ngủ.
Một cái cửa trong