Đem Hạt Giống Tình Yêu Cắm Vào Máu
Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1483 lượt.
âm biết trong thời gian này, Tô Cẩm nhất định đã gặp chuyện gì đó-Có thể là chuyện gì đây?
Có lẽ do trên xe chen chúc nóng nực, xuống xe lại gặp gió lạnh; hoặc là do điện thoại của Trần Lâm gọi đến gấp quá, cô chưa kịp sấy khô tóc thì đã bắt xe đến ban dự án; cũng có thể là do một ngày xảy ra quá nhiều chuyện nên cô cảm thấy mệt mỏi. Về đến nhà, Tô Cẩm ngủ luôn, ngay cả áo khoác cũng không kịp thay.
Đến khi tỉnh giấc thì đã quá nửa đêm, rèm cửa vẫn chưa kéo, vầng trăng tròn sáng treo ngoài cửa sổ, giống như một trái bưởi chín, giơ tay ra là có thể hái xuống, ôm vào lòng.
Đột nhiên cô nhớ lại bài hát cũ Nghìn dặm trăng sáng gửi tâm tư của Từ Tiểu Phượng. Mặc dù ngay từ nhỏ Tô Cẩm đã không phải là một đứa trẻ đa cảm, nhưng lần đầu tiên nghe thấy bài hát này, cô vẫn cảm thấy xúc động, tuy không Hiển rõ lắm lời bài h át nhưng vẫn cảm thấy rung động lòng người.
Tô Cẩm mơ hồ nghĩ ngợi, sau đó mới phát hiện ra mình vẫn còn mặc áo khoác. Khi dậy thay quần áo, cô mới cảm thấy người nóng ran. Cô thử kiểm tra thân nhiệt rồi, lấy từ trong valli ra hai viên thuốc cảm, lấy nước ở trong chai nước khoáng còn một nửa trên bàn để uống thuốc và nằm xuống ngủ tiếp.
Khi tỉnh giấc một lần nữa thì đã bình minh. Hai nữ đồng nghiệp ở phòng bên cạnh đã dậy, đang đứng ở ngoài cửa bàn với nhau xem nên đi mua đồ ăn sáng ở đâu. Phòng cách âm không tốt nên tiếng bước chân của hai người nghe rất rõ.
Đây là khu nhà dân Hải Công thuê tạm thời, gồm hai phòng một gian, giống như nhà cho nhân viên độc thân ở thành phố T. Tô Cẩm là người của bộ phận kỹ thuật, có rất nhiều tài liệu quan trọng nên một mình một phòng. Các phòng khác đều là hai ở chung. Tô Cẩm không quen họ, chỉ khi gặp thì gật đầu chào, ngoài ra không có quan hệ đặc biệt gì.
Khi đứng dậy mặc quần áo, Tô Cẩm biết mình bị sốt thật rồi. Nhưng ngày đầu tiên đi làm mà đã xin nghỉ thì thật là không còn mặt mũi nào.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn phải cắn răng đi làm. Mơ màng, mệt mỏi suốt cả buổi sáng, cuối cùng không chịu nổi nữa, cô tranh thủ thời gian nghỉ trưa chạy đến bệnh viện dành cho nhân viên truyền nước.
Trong phòng khám chỗ nào cũng có người, đầu óc Tô Cẩm mơ màng dựa vào một góc, đang định ngủ một lát thì điện thoại reo.
Tô Cẩm vội vàng rút điện thoại ra, trên màn hình là một số lạ, trong lòng cô chợt xuất hiện một sự sợ hãi kín đáo rồi nhanh chóng bị giấu kín đi, chỉ còn lại cảm giác mệt mỏi trống rỗng.
Rốt cuộc mình đang hy vọng điều gì?Tô Cẩm yên lặng tự hỏi mình, không phải là bị cảm sao?Không phải chỉ là…một trận ốm nhẹ không thể nhẹ hơn sao?Sao lại yếu đuối như vậy?
“Là Tô Cẩm phải không?” Bên tai cô nghe thấy một giọng nói cao và trong, “Tôi là bạn của Hình Nguyên, anh ấy nói là cô có chuyện muốn tìm tôi giúp đỡ?”
Tô Cẩm mở to mắt, “Anh là…”.
Trong điện thoại vang lên một tiếng cười rất sảng khoái, ‘Tôi là La Thanh Thụ, nghề nghiệp là bác sỹ tâm lý, đồng thời cũng là thám tử tư. Tôi thấy rất hứng thú với chuyện của cô. Tôi đang ở thành phố T, Vịnh Nước Nông”.
Tô Cẩm trợn tròn mắt không biết nói gì.
Người đàn ông này vừa mở miệng đã trả lời hết những câu hỏi trong lòng của cô, quả có thể khiến cho người khác cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
“Vẫn chưa hoàn hồn sao?” Trong giọng nói của người đàn ông có chút đùa cợt, “Bây giờ cô có thể nói cho tôi tất cả mọi chi tiết trước khi cô Lâm mất tích được không?”.
Tô Cẩm hắng giọng, “Đó là vào ngày lễ Tình nhân…”
“Xin lỗi, đợi một lát,” La Thanh Thụ ngắt lời cô. “Xung quanh cô ồn quá, có thể đổi sang phòng khác được không?”
Tô Cẩm ngước nhìn bình thuốc treo trên giá bên cạnh, cười khổ sở, “E là không được, bây giờ tôi đang truyền nước. Cái giá này là tất cả mọi người cùng dùng, nếu tôi nhấc bình thuốc ra thì không có tay để nghe được điện thoại”.
Người đàn ông đó ngạc nhiên, “Cô đang ở bệnh viện?”.
“Vâng.”Tô Cẩm nghĩ, “Hay là anh nói chuyện với Bành Tiểu Ngôn trước đi, đợi tôi ra ngoài thì sẽ gọi lại cho anh”.
La Thanh Thụ ghi lại số điện thoại của Bành Tiểu Ngôn, lịch sự thăm hỏi một hai câu rồi cúp máy.
Nhưng không bao lâu sau, điện thoại lại reo, lần này thì không cần phải đoán cô cũng biết là ai?
“Tô Tô?” Giọng Hàn Hiển hết sức lo lắng, “Em ốm à?”.
“Không sao”.Tô Cẩm bóp mũi, “Cảm thôi ạ. Chị vẫn ổn chứ?”
“Rất ổn”, Hàn Hiển nói xong đột nhiên im lặng.
Tô Cẩm nghe thấy trong điện thoại có tiếng khách khứa rất ầm ĩ, trong lòng cảm thấy thái độ của Hàn Hiển không bình thường. Lúc này trong đầu cô là một mớ mệt mỏi hỗn độn, không thể suy nghĩ được điều gì.
Sau khi tắt điện thoại, cô dựa vào thành ghế rồi ngủ thiếp đi, cho đến khi y tá đến rút kim tiêm ra mới tỉnh, sờ lên trán, cơn sốt đã hạ, nhưng người vẫn cảm thấy mệt mỏi không còn sức lực gì nữa.
Tô Cẩm ăn một bán mỳ ở quán gần bệnh viện, vội vàng uống vài ngụm nước rồi quay về ban dự án, bận rộn làm việc đến tận hơn chín giờ tối.
Đến khi mệt mỏi rã rời về phòng mới nhớ ra mình đã nghe điện thoại của người đàn ông tên là La Thanh Thụ, còn phải gọi điện cho anh ta nữa.
Điện thoại vừa kết nối, Tô