Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.
rất thanh tịnh, không có ai đến làm phiền, rất thích hợp để thôi miên”.
Bành Tiểu Ngôn ngạc nhiên, “Thôi miên tôi sao?”.
La Thanh Thụ gật đầu, thận trọng nói: “Tôi luôn cảm thấy dấu vết quan trọng của Lâm Chi Chi trong đầu cô, nhưng bí mật này đã bị ký ức của cô giấu kín. Tôi hy vọng cô tin tôi, phối hợp với tôi để tìm ra nó”.
Thái độ của Bành Tiểu Ngôn có vẻ đang đấu tranh tư tưởng, “Vì sao không phải là Lâm Cường?”.
“Bởi vì…” La Thanh Thu nhìn cô, nhẫn nại trả lời: “Cậu ta vốn không hề biết là Lâm Chi Chi đã mất tích, vì thế những ký ức của cậu ta không đem lại thông tin cho tôi. Đối với cậu ta, những thông tin liên quan đến Lâm Chi Chi chỉ là một tờ báo cũ có khắp nơi, cho dù tìm ra được gì thì cũng rất phí sức lực. Trong ký ức của cô, điều mà chúng ta muốn biết giống như một cái cây to lớn trên thảo nguyên. Mặc dù đã bị người khác khóa lại nhưng mục tiêu phải mở ra là rất rõ ràng”.
Bành Tiểu Ngôn có vẻ không hiểu lắm, “Thế anh chuẩn bị mở khóa à? Liệu có làm cho tôi trở thành một kẻ ngốc không?”.
“Cô chỉ cần tin tưởng tôi là được”.La Thanh Thụ cười. “Về vấn đề sau, nói thế này, tôi có phòng khám ở Mu-nich, tất cả mọi thông tin liên quan tôi đã giao cả cho người này”. Anh chỉ vào Lục Hiển Phong đang ngồi im lặng một bên, “Nếu tôi làm điều gì có hại đến cô, anh ấy sẽ khởi tố tôi. Như thế thì, sự nghiệp sau này của tôi không thể phát triển được nữa”.
Bành Tiểu Ngôn nhìn Lục Hiển Phong, thấy anh rất trầm tĩnh, sự lo lắng trong lòng cũng vơi đi. Mặc dù những gì anh ta nói trên đường đi khiến cô không vui, nhưng cho dù nói như thế nào thì từ khi vào viện đến giờ anh ta đều chăm sóc cho mình, sự tin tưởng là vẫn có.
“Được, tôi đồng ý”. Bành Tiểu Ngôn gật đầu. “Nhưng nếu tìm ra dấu vết gì thì các anh phải cho tôi đi cùng”.
La Thanh Thụ nói dứt khoát: “Không thành vấn đề”.
Giang hồ hiểm ác
Một lần nữa lại gặp Tào Anh – nhân viên kỹ thuật của Trung Hoàn, Tô Cẩm không có cảm giác gì đặc biệt. Nhìn thấy chị ta cầm bản báo cáo có ghi mã hiệu của mười hai chiếc van bướm, số liệu kiểm tra sai lệch và kết quả phân tích chi tiết đến, thậm chí Tô Cẩm còn muốn cười phá lên.
Làm đi làm lại, quả nhiên là vấn đề này, vẫn là có người muốn Hải Công ra làm con thỏ thế mạng – đúng là phiền phức!
Dù trong văn phòng không có ai, Tào Anh vẫn cẩn thận nhìn bốn phía rồi mới lấy ra một cái hộp vuông có bọc giấy báo từ trong ba lô ra.
“Trung Hoàn và Hải Công hợp tác đã lâu rồi, có lúc Hải Công nhượng bộ, cũng có lúc Trung Hoàn chúng tôi nhượng bộ. Kỳ thực đây là điều rất bình thường trong công việc, lãnh đạo hai bên cũng tính toán cả rồi. Tiểu Tô, mong cô hãy giữ thể diện cho bên tôi.” Tào Anh đẩy chiếc hộp trên bàn đến trước mặt Tô Cẩm, khuôn mặt trắng trẻo cười một cách hòa khí. “Sau này chúng ta còn nhiều cơ hội hợp tác, đúng không?”
“Không thích sao?” Tào Anh quan sát Tô Cẩm, nụ cười có vẻ bất an. “Hãng này chất lượng không tồi đâu, nghe nói rất nhiều minh tinh lớn đều dùng loại này.”
Tô Cẩm rút tay lại, tờ báo lại gấp vào như cũ, ngăn cô với thứ đồ khiến cho cô cảm thấy mê hoặc nhưng cảm giác buồn bã đã trỗi dậy. “Đúng, tôi cũng nghe nói thế. Món quà này đúng là đắt kinh người.”
Tào Anh có vẻ hiểu nhầm ý của cô, cười không nói gì.
Tô Cẩm không nén được tiếng thở dài, phát hiện ra mình vẫn tồn tại nhiều yếu điểm, cảm giác này đúng là không dễ chịu.
Cô đẩy lại chiếc hộp trên mặt bàn: “Cám ơn chị Tào. Món quà đắt như vậy em không thể giữ cho mình”.
Tào Anh trợn mắt, nhìn hộp quà rồi lại nhìn Tô Cẩm, vẻ mặt rất khó tin, “Cô không thích sao?”.
“Thích.” Cắn chặt răng lại, Tô Cẩm có vẻ chua xót, “Nhưng thích thì cũng không có cách nào, tôi không đủ tiền để mua mỹ phẩm đắt như thế này”.
Tào Anh bị phản ứng của cô làm cho bối rối, cố gắng giải thích: “Cái này không cần cô mua, cái này … là món quà do tổng giám đốc của chúng tôi tặng Tiểu Tô”.
Tô Cẩm lắc đầu, “Chị Tào, cám ơn nhã ý của tổng giám đốc công ty chị. Vật này đắt tiền quá, tôi không thể nhận. Tôi cũng không thể ký được”.
Mặt Tào Anh biến sắc. “Cô Tô, không phải cô đang trêu đùa tôi đấy chứ? Đây là sự sắp xếp của lãnh đạo. Lô van bướm này là ông Tiêu đã sắp xếp để nhà xưởng đổi rồi, Hải Công sẽ không chịu tổn thất nào.”
“Không có tổn thất nào?” Tô Cẩm hỏi lại chị ta. “Hay là nói chỉ có bên chị không có tổn thất nào? Nếu thật sự không có tổn thất nào thì sao Trung Hoàn không trực tiếp đi đổi với nhà xưởng?”
Tào Anh há miệng không nói được lời nào.
Tô Cẩm cảm thấy khi không nhìn thứ đồ hấp dẫn đó thì cô sẽ lấy lại được chính mình. Sự dũng cảm đã quay trở lại, đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Cô nghĩ: Không sao, phản ứng vừa rồi của mình cũng không phải mất mặt – nhìn thấy đồ mình thích thì ai mà chẳng động lòng và muốn chiếm hữu. Có dục vọng … chứng tỏ là mình vẫn là một người bình thường.
Nhận ra được điều này đúng là một cú sốc, nhưng đồng thời cũng khiến cho cô cảm thấy bình tâm hơn. Tô Cẩm đứng dậy lấy một cốc nước, lịch sự mang