Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341152

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1152 lượt.

thể chọn những món đồ có ý nghĩa riêng tư như cà vạt, thắt lưng. Khi cô đang mệt mỏi ngồi trên ghế nghỉ thì nhìn thấy một trang quảng cáo lớn của hãng mỹ phẩm Biotherm bên kia bức tường trong suốt bằng kính. Bức hình màu đen nhưng rất đẹp khiến cho người ta không thể rời mắt. Đặc biệt là người mẫu nam có vẻ gì đó rất giống La Thanh Phong.
Vì thế nên cô quyến định mua một bộ sản phẩm Biotherm cho nam giới.
La Thanh Phong hơi ngạc nhiên rồi cười nói, “Sao cô biết tôi dùng loại này? Đúng lúc sắp dùng hết.”
“Gì?” Hàn Hiểu há miệng ngạc nhiên, “Không phải anh đang an ủi tôi đấy chứ?”
“Không phải, không phải,” La Thanh Phong cười vui vẻ nhận món quà, “Thật mà, tôi không lừa cô đâu. Không tin cô đi hỏi Thôi Hạo xem.”
Hàn Hiểu nghĩ: Vì sao anh không nói là đi hỏi Vu Dương?
Nhưng cô chỉ có thể giữ câu hỏi này trong lòng. Thấy La Thanh Phong nhận món quà như một đứa trẻ, cô cảm thấy cảm giác căng thẳng trong lòng biến mất.
“Cảm ơn.” La Thanh Phong ngắm đủ rồi mới nghĩ ra phải nói lời cảm ơn, “Hôm khai trương phòng tranh đã làm phiền đến cô nhiều. Công việc phòng tranh bận rộn quá nên mãi đến hôm nay mới... nuôi mèo.” Nói xong anh nháy mắt và cười.
Hàn Hiểu giật mình, cảm thấy hơi khó thở. Hai chữ “nuôi mèo” có vẻ như thể hiện đây là một bữa cơm mời riêng cô... Không biết phải trả lời anh thế nào, Hàn Hiểu chỉ thở một hơi thật nhẹ, “Cũng không giúp đỡ được gì, sao phải khách sáo như thế?”
La Thanh Phong cẩn thận đặt túi đồ ra ghế phía sau rồi quay lại hỏi: “Cô đã nghỉ việc rồi sao?”
Hàn Hiểu hỏi ngược lại: “Anh nghe ai nói thế?”
“Thôi Hạo.” La Thanh Phong châm một điếu thuốc, nghiêng đầu hít một hơi, “Cậu ấy gọi điện cho Quách Dung Dung nên biết chuyện.”
Hàn Hiểu không nói gì.
La Thanh Phong nhìn cô qua làn khói thuốc, ánh mắt anh có một chút quan tâm, một chút nghi hoặc và điều gì đó không thể nhận ra được.
“Cô có dự định gì không?” Anh lại hỏi. Giọng anh hơi trầm, có vẻ ấm áp đặc trưng.
Hàn Hiểu lắc đầu, “Đang đợi tin. Ngành này nổi tiếng là trọng nam khinh nữ, mặc dù tôi đã gửi hồ sơ, tạm thời... chưa có gì cả.”
La Thanh Phong nheo mắt tránh khói thuốc rồi nhướn mày hỏi: “Cô có biết Lưu Đông Pha không?”
Hàn Hiểu nói: “Tôi biết Tô Đông Pha.”
La Thanh Phong cười và bị sặc khói thuốc, ho hai tiếng rồi nói: “Tôi cũng biết nhà thơ Tô Đông Pha mà cô nói đến. Tôi nói là nói vị phó trưởng bộ phận Lưu ở khoa giám sát bộ phận kỹ thuật của Hải Công.”
Hàn Hiểu cũng cười, “Anh nói đến ông Lưu thì ai dám không biết ông ấy? Ông ấy luôn đích thân đưa người xuống kiểm tra.”
La Thanh Phong cười: “Để tôi giúp cô đi hỏi ông ấy xem, tôi nhớ là bên Hải Công luôn luôn tuyển người.”
Món nợ tình cảm không dễ trả, nhưng đây là lòng tốt của La Thanh Phong... Hàn Hiểu do dự một lát rồi gật đầu, “Được, lần sau tôi sẽ mời anh đi ăn.”
La Thanh Phong dập điếu thuốc lá vào gạt tàn, chau mày cười: “Vậy phải mời ăn món đắt, thật đắt vào.”
“Được, để tôi nuôi mèo.” Hàn Hiểu cũng cười, cảm giác hồi hộp lo lắng lúc mới gặp đột nhiên biến mất. Thật ra gặp nhau nhiều mới phát hiện ra, La Thanh Phong là một người rất tốt.
Thật sự, có thể ngồi nói chuyện cùng nhau như thế này... cũng không tồi.
Vì La Thanh Phong mời khách nên Vu Dương đến là điều tự nhiên. Điều đáng ngạc nhiên là người đi cùng Vu Dương.
Dáng người cao, nước da rất đen, đôi mắt rất sáng. Ánh mắt anh ta nhìn một vòng quanh nhà ăn rồi dừng lại trên mặt Hàn Hiểu, nửa như cười nửa như không gật đầu chào cô và quay đi. Đó là người đàn ông đã trêu cô ở phòng tranh.
“Anh họ của tôi, Hình Nguyên.” Vu Dương giới thiệu đơn giản, “Tiện đường đưa tôi qua đây.”
La Thanh Phong kéo ghế mời cô ngồi, khách sáo nói với anh ta:” Đã đến rồi thì ngồi lại chơi. Đều là bạn học của tôi, không phải người ngoài.” Rồi giới thiệu với Hàn Hiểu và Quách Dung Dung, “Hình Nguyên và Vu Dương đều là người đầu tư vào phòng tranh La Thị.
Vu Dương lườm anh có vẻ giận dỗi kiểu trẻ con, dường như vô cùng không hài lòng với lời giới thiệu đó. La Thanh Phong vỗ vai cô, cười không nói gì trước vẻ trách móc của cô. Lúc quay sang hỏi Hình Nguyên muốn uống rượu gì, tay anh vẫn đặt lên vai Vu Dương.
Hành động rất tự nhiên và thân mật nhưng vẫn có vẻ xa cách khiến cho người khác không sao hiểu được. Hàn Hiểu cố gắng không để ý đến hành động đó của anh, trong lòng nghĩ: Có lẽ đôi tình nhân nào cũng có hành động như thế, chẳng qua là mình không có kinh nghiệm gì.
Hình Nguyên từ lúc ngại ngùng khi mới đến giờ rất tự nhiên ở lại. Không những thế anh rất nhanh tham gia hội họp với nhóm Quách Dung Dung và Thôi Hạo. Lúc mời rượu Hàn Hiểu, anh còn nháy mắt với cô, cười hi hi nói: “Đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, giữ thể diện cho tôi nhé!”
La Thanh Phong liếc nhìn Hình Nguyên, không nói gì. Thôi Hạo không nén được tò mò hỏi: “Cái gì mà đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân?”
Hình Nguyên cười đáp: “Đây là bí mật giữa tôi và cô Hàn.”
Thật ra đó chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng Hình Nguyên nói đó là bí mật, nghe có vẻ như hai người đang giấu tình cảm nào đó.