Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được
Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1160 lượt.
lại bất kỳ một kỷ niệm nào để an ủi bản thân.
Hàn Hiểu không giữ phép lịch sự nữa, buông một câu, “Không cần, anh Hình, chúng ta không quen biết nhau.” rồi quay người định bước đi nhưng Hình Nguyên đã đuổi theo, “Này, sao tôi gọi điện thoại mà cô không nghe?”
Thế giới nhỏ bé của Hàn Hiểu như muốn nổ tung, cô quay lại trừng mắt nhìn anh, tức giận nói: “Nếu anh còn dám gọi điện thoại cho tôi, tặng hoa cho tôi, tôi sẽ cầm gạch đập chết anh!” Nói xong, cô không thèm quan tâm đến thái độ của hai người đó, quay người bỏ đi.
Hình Nguyên ngạc nhiên nhìn theo bóng Hàn Hiểu hồi lâu, quay lại nhìn Vu Dương rồi chau mày, “Cô ấy ăn nói thô lỗ như vậy sao?”
Vu Dương nhún vai, “Không phải là anh không nghe thấy, vì sao còn hỏi em?”
Hình Nguyên hơi ngạc nhiên, “Cô ấy đã học đại học rồi, và còn là kỹ sư nữa.”
Vu Dương cười khan, “Kỹ sư không biết chửi sao? Ai quy định như thế? Chiêu tán tỉnh của anh cũ quá rồi, ngay cả em cũng chán đến tận cổ.”
Hình Nguyên ôm mặt, tỏ vẻ chán nản, “Mình đã để cho tình hình xấu đến mức này từ lúc nào không biết?”
Vu Dương liếc nhìn anh, cười vui mừng khi thấy vẻ đau khổ của anh.
Hai người ở hai thế giới
Một người ngốc nghếch mơ giữa ban ngày suốt mười năm cần có một chiếc gậy đánh vào người để tỉnh táo lại.
Hàn Hiểu biết trong mắt người khác mình là người không biết giận dữ, nếu bị đánh gãy mất răng cửa cũng chỉ biết yên lặng nuốt trôi. Chí ít trong sự việc xảy ra với Lý Nam, cô cũng đã hành động như thế.
Nhưng cho dù chỉ là một con thỏ thì cũng có lúc tức giận.
Hàn Hiểu giải thích như vậy để tha thứ cho hành động của mình trước mặt La Thanh Phong, nhưng khi cô dùng cách này để an ủi tâm trạng buồn bã của mình thì cô lại càng buồn hơn. Thật sự cô rất buồn, khi tỉnh táo lại sau cơn tức giận, cô nhận ra sự thật là mình đã đánh mất người bạn La Thanh Phong, điều này khiến cho cô có cảm giác vô cùng mất mát.
Cô xấu tốt thế nào cũng có kinh nghiệm làm việc, có chức vụ. Nếu là những học sinh nữ vừa mới ra trường khác, họ cũng khó tìm được đơn vị thực tập sao? Vì sao thói đời lại như vậy? Sớm biết các nữ sinh học chuyên ngành này sẽ bị chết đói, vì sao lúc đầu còn tuyển sinh? Đúng là lãng phí vô ích kết quả học tập tốt như thế...
Thực tế chứng minh, căm ghét xã hội không giải quyết được bất kỳ vấn đề gì. Ngược lại, xúc động quá càng khiến cho người ta nhanh đói hơn.
Hàn Hiểu mở cửa tủ lạnh, nhìn thấy vài quả trứng gà và hai hộp cà phê, thực sự không biết nên ăn gì.
Ra ngoài ăn thì quá xa xỉ, bây giờ cô đang thất nghiệp mà.
Hàn Hiểu thở dài, đang nghĩ xem có nên nhịn đói một bữa không thì chuông điện thoại vang lên. Hàn Hiểu liếc nhìn thấy ba chữ “Thịt thiên nga” trên màn hình, cảm thấy lòng mình co thắt lại.
Vì sao lại là anh ấy? Không phải là họ không thể làm bạn bè nữa sao?
Nếu không... anh ấy không cẩn thận bị đụng đầu nên quên bẵng ký ức khó xử đó rồi?
Tiếng chuông ngừng kêu, dòng chữ trên màn hình cũng tối dần đi. Hàn Hiểu không nén được thở dài, không biết vì sao cô lại căng thẳng đến mức toát mồ hôi...
Tiếng chuông điện thoại lại đột ngột vang lên rất to. Hàn Hiểu không biết từ lúc nào, lúc điện thoại của mình kêu còn kèm theo chế độ rung. Chiếc điện thoại rung lên trong lòng bàn tay khiến Hàn Hiểu không thể giả vờ như không biết.
“A lô?” Hàn Hiểu nhận điện thoại, không biết phải nói gì. Có lẽ trong tình trạng này, nói gì cũng không phù hợp.
“Tôi là La Thanh Phong,” ngược lại, giọng nói của La Thanh Phong rất bình tĩnh, có lẽ vì cô không còn bí mật gì trước mặt anh nữa nên giọng của anh có vẻ rất thẳng thắn, “Việc tôi nhờ bên ông Lưu có tin tức rồi, bây giờ tôi đến đón cô đi gặp ông ấy. Cô sống ở đâu?”
Hàn Hiểu lặng người, mãi mới nhớ ra “ông Lưu” là Lưu Đông Pha ở bên Hải Công. Sau khi xảy ra chuyện không vui, anh ấy vẫn muốn tìm việc giúp mình sao?
Trong lòng Hàn Hiểu cảm thấy hơi chua xót. Điều này không giống với những gì cô dự kiến, cắt đứt liên lạc không phải là tốt hơn cho cả hai người sao? Bây giờ, cô không biết phải giữ thái độ như thế nào khi gặp anh sau khi nói hết những chuyện nên nói và không nên nói.
Cho đến khi đứng giữa dòng người chờ La Thanh Phong, Hàn Hiểu vẫn còn phân vân với vấn đề này. Nhưng cô không phải phân vân lâu, một chiếc xe Jeep hơi cũ xuất hiện ở đầu đường. Mắt của Hàn Hiểu không tốt lắm nhưng cô vẫn nhận ra được người ngồi đằng sau tay lái là La Thanh Phong.
La Thanh Phong mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, mặt mày trầm buồn nhưng vẫn khiến cho người khác ngỡ ngàng trước vẻ tuấn tú như có một lớp sương che phủ mặt nước hồ mùa xuân, trong chốc lát sẽ lộ ra những viên đá quý. Ánh mắt đầy tâm sự của anh luôn cuốn hút người khác, hoặc vì hiếu kỳ, hoặc vì quan tâm.
Người đàn ông này rất cảm tính. Anh nắm rõ những màu sắc mà cô không biết gọi tên là gì; Những thứ anh giỏi là những thứ không nhìn thấy và cầm nắm được, cũng không thể dùng số liệu để phân tích như sương, ánh sáng, mưa hay cầu vồng. Còn cô, chỉ khi