Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1177 lượt.

Một âm thanh vang lên khiến cả ba người đều sững sờ.
Vu Dương bị đánh, ôm lấy mặt ngạc nhiên hồi lâu rồi lắp bắp chỉ vào mặt La Thanh Phong: “Anh đánh tôi?!”
Hàn Hiểu ngẩng đầu lên, nhìn thấy móng tay quét sơn màu đỏ của Vu Dương đang giơ lên hướng về phía mặt La Thanh Phong. Cô chưa bao giờ gặp người phụ nữ nào hành động khác thường như thế nên bất giác sợ hãi lùi ra sau một bước. Tay La Thanh Phong đỡ chặt lấy người cô, bàn tay anh ấm nóng truyền hơi ấm lên cơ thể cô qua lớp vải mỏng khiến cô có cảm giác như đang bị thiêu đốt.
La Thanh Phong nhanh tay kéo Hàn Hiểu ra phía sau rồi giữ lấy tay Vu Dương, nói nhỏ: “Từ khi bắt đầu quên cô, tôi đã luôn luôn nhẫn nhịn trước những cơn thịnh nộ, động tay động chân vô lý của cô. Tôi nhịn cô chỉ vì cảm thấy cô nhỏ tuổi, lại là bạn thân của chị dâu tôi, lúc cô ở bên tôi, tôi phải có trách nhiệm chăm sóc cô, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đồng tình với thái độ của cô! Vu Dương, tôi luôn không hiểu vì sao cô lại có suy nghĩ là cô cao quý hơn tất cả những người khác trên thế giới này? Theo tôi, đây là một điều rất ấu trĩ, là biểu hiện của việc không được dạy bảo. Cô đã không còn là trẻ con nữa, tôi hy vọng cô có thể học cách tôn trọng người khác, đồng thời có thể giữ thể diện cho chính mình!”
Thái độ của Vu Dương từ ngạc nhiên đến mức khó tin chuyển sang thịnh nộ: “La Thanh Phong, từ trước đến giờ anh không đối xử với tôi như thế này... Có phải là vì cô gái này không?”
La Thanh Phong buông lỏng tay cô ta ra, tránh ánh mắt của cô, “Là vì hôm nay tôi không chịu đựng được nữa. Vu Dương, tôi đã nhẫn nhịn với cô quá lâu rồi.”
Giọng của Vu Dương vút cao, “Tôi nghĩ tốt nhất là anh nên nhìn rõ tình hình rồi hãy lên giọng với tôi.”
“Tôi thấy ở đây chỉ có cô là không nhìn rõ tình hình.” La Thanh Phong lùi lại một bước, chỉ vào chiếc xe Mercedes màu đen phía sau lưng cô ta, “Tốt nhất là cô nên nhìn cho rõ, cô phải đối xử với người đó như thế nào? Nếu tôi không đoán nhầm, cô đến đây cùng ông ta đúng không?”
Vu Dương không nói được gì, càng lúc càng tức giận.
Hàn Hiểu bị cô ta tát nên đầu óc vẫn còn choáng váng, bây giờ thấy họ cãi nhau giằng co như thế, cô không khỏi cảm thấy đau đầu. Không ngờ, Hàn Hiểu cô lại có thể bị tát giữa đường như thế này...
“Tôi sang bên kia đợi hai người.” Hàn Hiểu vừa bước được một bước thì bị La Thanh Phong kéo lại. Hàn Hiểu quay lại nhìn, thấy đôi mắt to tròn của Vu Dương dường như biến dạng. Hóa ra người đẹp khi trợn mắt cũng khó coi như vậy!
“Đi thôi.” La Thanh Phong kéo cô đi, giọng điệu có vẻ hơi mất kiên nhẫn.
“La Thanh Phong!” Tiếng người phụ nữ tức tối vang lên phía sau, “Việc này không dễ bỏ qua như thế đâu!”
La Thanh Phong không quay đầu lại nói: “Hà tất phải biến mình trở nên khó coi như thế?”
Vu Dương không nói gì nữa nhưng Hàn Hiểu vẫn cảm thấy như đang nghe thấy giọng điệu mắm môi mắm lợi của cô ta cho đến khi ngồi vào trong xe của La Thanh Phong.
La Thanh Phong đóng cửa, bật đèn trong xe rồi cẩn thận quan sát cô.
Bàn tay của Vu Dương đánh vào gần huyệt thái dương, có một mảng hơi sưng đỏ, trên gò má không có dấu vết gì, nói với mọi người là không cẩn thận bị ngã cũng không sao.
La Thanh Phong hỏi nhỏ: “Đau không?”
Hàn Hiểu lắc đầu, muốn gạt tay anh ra khỏi đầu mình. Nhưng anh cẩn thận đỡ lấy mặt cô, dường như đang ngắm một thứ đồ gốm sứ tinh xảo khiến Hàn Hiểu không có cách nào giãy giụa được.
Ngón tay của La Thanh Phong vén tóc trên trán cô, cẩn thận xoa lên chỗ da sưng đỏ của cô rồi trượt xuống bên tai. Những tiếp xúc nhẹ nhàng qua đầu ngón tay khiến anh cảm nhận được da mặt cô không đánh phấn. Nếu hôn lên đó sẽ không lo miệng bị dính phấn trang điểm.
La Thanh Phong mỉm cười.
Mặt của anh rất gần, lúc cười, cô có thể nhìn thấy những tia sáng lung linh hiện lên từ đáy mắt anh. Hàn Hiểu cảm thấy mất tự nhiên, muốn trốn khỏi cái nhìn đó.
La Thanh Phong nâng mặt cô, nhẹ nhàng nói: “Đừng động đậy! Tôi đang xem vết thương trên mặt cô.”
Hàn Hiểu không dám động đậy nữa. Nhưng với khoảng cách gần như thế này, có thể cảm thấy hơi thở của nhau, Hàn Hiểu thấy mặt mình bắt đầu nóng ran không sao kiểm soát được.
Giống như đang nâng một đóa hoa, từng bông từng bông nở đỏ rực, liên tưởng đó khiến cho La Thanh Phong xúc động, hơi thở của anh trở nên gấp gáp.
“Hàn Hiểu...”
Hàn Hiểu hoang mang ngước nhìn lên, chạm vào ánh mắt của anh rồi không có cách nào thoát khỏi đó. Đôi mắt vốn lạnh lùng giờ rất sáng và quyến rũ đến mức nguy hiểm, giống như mặt hồ đang gợn sóng bất giác hình thành hai xoáy nước không ngừng lớn dần và hút tất cả những gì xung quanh nó.
Hàn Hiểu cảm thấy hoa mắt, không biết phải nhìn đi đâu. Không muốn nhìn vào mắt anh nhưng lại không thể quay đi, cô cảm thấy tiếng nhạc, tiếng xe cộ huyên náo biến mất, chỉ còn lại tiếng trái tim đang đập ngày càng nhanh và mạnh, không biết là của cô hay của anh. Cảm giác căng thẳng trong lòng lên đến mức tột cùng cho đến khi môi anh nhẹ nhàng chạm lên môi cô.
Đầu óc Hàn Hiểu trở nên trống rỗng.
Không còn nhận thứ