Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.

m miệng cười đáp: “Ngày mai để cháu và anh Lưu ra hiện trường, chú và chú Mạnh ở trong phòng điều khiển.”
Hồ Đồng lắc lắc đầu, “Đợi ngày kia Tiểu Lý đến, chúng ta phải chia thành hai nhóm, nhanh chóng làm hết các công việc còn lại. Cháu và Mạnh Giao ở trong phòng điều khiển, chú và Tiểu Lý ra hiện trường là được rồi.”
Hàn Hiểu ngạc nhiên, “Không phải là vừa mới bắt đầu kiểm tra sao?”
Anh Lưu ở bên thi công chỉ lên bầu trời xanh không một gựn mấy, hơi chau mày, “E rằng mùa này sẽ có bão.”
Hồ Đồng cũng gật đầu, “Lúc bão qua có thể quét sạch những người đang ở trên sàn thi công. Chúng ta không dễ gì khống chế được thời gian.”
Trong ấn tượng của Hàn Hiểu, bão chỉ là mưa to và gió thổi không ngừng. Cô không thể tưởng tượng bão trên biển như thế nào. Đang thu thập những kiến thức về bão trong đầu, Hàn Hiểu nghe thấy tiếng Mạnh Giao vang lên trong điện thoại, “Chú Hồ, Tiểu Hàn, xuống đã. Hệ thống máy tính bên này vẫn chưa làm xong, hôm nay không thể làm nốt những cặp nhiệt điện còn lại được. Xử lý khu vực trong khoang trước.”
Hồ Đồng cười đáp: “Được, lần sau lại phải leo rồi.”






Anh muốn ôm em
Có những điều giấu kín trong lòng, không dám mong đợi rồi đột ngột đến khiến cô xao động.
Lúc La Thanh Phong bước xuống cầu thang, anh nhìn thấy Vu Dương đang đứng giữa một đám người to lớn. Mặc dù ở trong nhà nhưng Vu Dương vẫn đeo kính râm hiệu Gucci, không biết có phải vì cô ta cảm thấy nếu đeo kính như thế thì nhìn sẽ oai phong hơn không?
La Thanh Phong phủi lớp bột màu trên tay, từ từ bước đến trước mặt Vu Dương.
Nhìn vào đôi kính đen không dễ chịu chút nào nhưng La Thanh Phong không tránh né, bởi Vu Dương đã bày ra thế trận để chiến đấu, anh không muốn trước khi thổi kèn đã bại trận, mặc dù anh chưa bao giờ giành vẻ vang trước người phụ nữ này.
Mặt Vu Dương biến sắc, cô nhìn La Thanh Phong với ánh mắt cay nghiệt, “Đợi bao giờ anh thật sự không làm gì được nữa phải đến cầu xin tôi thì anh không cần để tâm đến chuyện đó nữa! Leo, tôi không tin có ai ở thành phố T dám động tay vào những vụ làm ăn đã bị Mạnh Hằng Vũ kìm kẹp.”
“Vậy cô cứ tự nhiên.” La Thanh Phong không để ý cười, “Nếu không có việc gì khác, tôi phải về phòng tranh.”
“La Thanh Phong!” Giọng của Vu Dương vút cao, “Nhìn thấy tâm huyết của mình nằm trong kho và bị mục nát, anh không cảm thấy đau lòng sao?”
La Thanh Phong cúi đầu cười nhỏ, “Vu Dương, mong cô không nên nói những vấn đề không phải là chuyên môn của cô như thế. Nếu giữ gìn tốt, một bức tranh sơn dầu sẽ có tuổi thọ vài trăm năm, cô và tôi có thể mục nát trước chúng, tôi không cần phải suy nghĩ vấn đề có cần đau lòng thay chúng hay không.” Dừng lại một lát anh nói tiếp, “Huống hồ, đó là vấn đề của tôi, không cần cô phải bận tâm.”
“La Thanh Phong!” Vu Dương lại hét lên.
La Thanh Phong không ngoảnh đầu lại bước thẳng lên cầu thang. Bởi vì cô ta là phụ nữ, ít tuổi hơn anh và có quan hệ thân thiết với chị dâu nên anh mới luôn nhường nhịn như thế. Trước đây anh không kiên quyết như vậy có lẽ vì cô ta không đi quá xa, không có ý định nghênh chiến với anh như bây giờ.
Không nghe thấy tiếng bước chân rời đi, biết rằng cô ta vẫn đứng trong căn phòng trống trơn đó, La Thanh Phong cảm thấy không thoải mái. Quen biết nhau nhiều năm, không phải là không có những giây phút vui vẻ. Trước khi quen cô, anh chưa bao giờ biết đến các địa điểm vui chơi, chưa bao giờ ngồi xe leo núi, cũng chưa bao giờ ngồi trên đu quay quay lên cao, cảm nhận được vẻ đẹp diễm lệ của thành phố dưới màn đêm...
Đối với cô ấy, không phải anh chưa từng có những rung động nhẹ nhàng. Chỉ là sau mỗi lần rung động, anh phải trả một cái giá rất đắt. Bởi theo bản năng, Vu Dương coi tình yêu như một sợi dây thừng và muốn buộc chặt lấy anh. Điều này khiến La Thanh Phong không sao chịu đựng nổi. Vì thế, anh chỉ có thể kìm nén những rung động của mình, lùi từng bước để giữ một khoảng cách an toàn.
Nếu như vậy bị coi là phụ lòng, thì... được, anh đã phụ lòng cô.
“La Thanh Phong...” Sau lưng anh có tiếng nấc nghẹn.
Trong lòng La Thanh Phong hơi xúc động, anh bất giác bước chậm lại. Cùng với tiếng thổn thức của cô, một thứ gì đó êm dịu và mơ hồ xuất hiện giống như trước đây.
Đáng tiếc, sau tiếng thổn thức là lời trách móc khiến cho cảm giác ấy của anh tan biến.
“La Thanh Phong, anh sẽ hối hận... Chắc chắn anh sẽ hối hận!”
La Thanh Phong thở dài, “Vậy chúng ta cùng đợi xem.”
Vu Dương học quản trị kinh doanh, đối với các tác phẩm nghệ thuật, cảm hứng lớn nhất của cô chỉ là sau khi mua về, bán ra với giá như thế nào để kiếm được nhiều lợi nhuận nhất. Mặc dù chưa có ai dám nghi ngờ khả năng thưởng thức nghệ thuật của cô, nhưng đối với La Thanh Phong, cô không hiểu gì về tranh, ít nhất là không hiểu ý nghĩa thật sự của chúng.
Hàn Hiểu cũng không hiểu, cô không bao giờ che giấu điều đó. Nhưng không giống với Vu Dương, cô không hiểu theo nghĩa của một nhà thưởng thức nghệ thuật chính hiệu.
Vì thế Vu Dương khô


Teya Salat