Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1246 lượt.

ị này là...”
La Thanh Phong đứng đó không biết phải nói gì, “Thật là trùng hợp, hai người cũng ra ngoài ăn cơm?”
Ánh mắt của Trương Ngọc, mẹ La Thanh Phong lạnh lùng nhìn bố mẹ Hàn Hiểu rồi quay sang La Thanh Phong, “Có thời gian đi ăn cùng những người không liên quan nhưng không có thời gian đi ăn cùng bố mẹ. Thanh Phong, con thật là đứa con có hiếu.”
La Thanh Phong chau mày, đành phải giới thiệu hai bên với nhau, “Hai bác, đây là mẹ cháu. Mẹ, đây là bố mẹ của Hiểu Hiểu.”
Ông Hàn khách sáo gật đầu chào, không nói gì. Còn bà Hàn cảm thấy không vui vì câu nói “người không liên quan”.
“Đều không phải người ngoài thì cùng nhau ngồi ăn thôi.” Miệng nói lời khách sáo nhưng ánh mắt bà Hàn lộ rõ vẻ lạnh nhạt.
Trương Ngọc liếc nhìn bà, khoác tay Vu Dương, “Xin lỗi, tôi không có thói quen ăn cơm cùng người lạ. Hơn nữa, tôi và con dâu tôi còn phải đi mua đồ. ”
Câu “con dâu” khiến bà Hàn vô cùng ngạc nhiên, bà nhìn cô gái bên cạnh Trương Ngọc rồi nhìn khuôn mặt tái xanh của La Thanh Phong và hỏi: “Tiểu La, nhà cậu có mấy anh em trai?”
La Thanh Phong chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy Trương Ngọc nửa như cười nửa như không trả lời: “Thanh Phong nhà tôi còn có một anh trai cũng vừa kết hôn, hai đứa nó đang ở Đức. ở trong nước, chỉ có một mình Thanh Phong.” Nói xong vỗ lên tay Vu Dương, “Thanh Phong có việc, chúng ta về trước, tối nay sẽ bảo nó đưa cháu đi ăn.”
Vu Dương cười nhìn bố mẹ Hàn Hiểu với vẻ đắc ý. Nhìn sang thấy ánh mắt u ám của La Thanh Phong, cô hơi ngạc nhiên rồi cúi đầu ngoan ngoãn đi theo Trương Ngọc.
“Bác gái...” La Thanh Phong cố gắng giải thích, “Mẹ cháu...”
Bà Hàn xua xua tay, “Cậu kết hôn rồi?”
La Thanh Phong vội nói: “Cháu chưa!”
Sắc mặt bà Hàn dịu đi, ánh mắt nhìn anh trở nên hơi xa lạ, “Tôi hiểu rồi.”
La Thanh Phong không biết bà hiểu gì, anh đang nghĩ xem nên giải thích như thế nào đã nghe thấy bà từ tốn nói: “Chẳng trách Hàn Hiểu chưa bao giờ nhắc đến cậu trước mặt chúng tôi.”
“Bác gái,” La Thanh Phong hơi lo lắng, “Cháu và Hiểu Hiểu...”
“Cậu và Hiểu Hiểu không hợp nhau.” ông Hàn từ nãy đến giờ luôn nhìn với ánh mắt lạnh lùng bàng quan thốt lên một câu.
La Thanh Phong ngạc nhiên, “Bác trai...”
Bà Hàn thất vọng nhìn chồng rồi quay sang La Thanh Phong, “Làm cha mẹ đều phải nghĩ cho con. Mẹ cậu cũng thế. Chúng tôi cũng thế.”
La Thanh Phong cầm chặt bật lửa trong tay, “Mẹ cháu là người...”
“Chắc chắn là cậu hiểu thái độ của mẹ cậu hơn chúng tôi.” Bà Hàn xua tay ngắt lời anh, “Sau này nếu muốn đến với nhau, mâu thuẫn giữa mẹ chồng và con dâu sẽ giải quyết như thế nào? Sống phải có tình cảm, chúng tôi không thể xúi giục con gái chống đối lại người bề trên. Nhưng chúng tôi cũng không nhẫn tâm để con gái chịu sự kỳ thị của mẹ chồng, cả đời bị hắt hủi. Tiểu La, làm phiền cậu mất thời gian chăm sóc những ngày qua, thật sự cảm ơn cậu.”
Nói xong câu này, bà Hàn và ông Hàn đều đứng dậy.
La Thanh Phong cũng muốn đứng dậy nhưng bị ông Hàn ấn vai ngồi xuống, “Ở đây không xa, chúng tôi có thể tự về. Sao có thể lúc nào cũng làm phiền cậu được.” Tay ông không dồn nhiều lực nhưng thái độ kiên quyết lạ thường.
La Thanh Phong mở to mắt nhìn bố mẹ Hàn Hiểu bước ra khỏi nhà ăn, đứng ở bên này đường đợi đèn xanh.
Khoảng cách chỉ có vài bước chân nhưng anh không đủ dũng cảm để đuổi theo giải thích.
Huống hồ, anh phải giải thích thế nào đây? Thái độ của mẹ anh, sự xuất hiện của Vu Dương, lẽ nào không phải là vấn đề đang tồn tại thật sự sao?
La Thanh Phong châm điếu thuốc, nặng nề hít một hơi, trong lòng cảm thấy thất bại và suy sụp. Trong thời gian gần đây, những việc xảy ra liên quan đến phòng tranh, Hàn Hiểu, bố mẹ... bỗng nhiên hòa trộn vào nhau thành một tấm lưới dày và nặng nhốt chặt anh, khiến anh buồn bã không sao thở được.
Khói thuốc trên đầu ngón tay bay lên mờ ảo, dường như mắt anh hơi cay. Bất giác La Thanh Phong nghiêng đầu, muốn tránh xa làn khói thuốc.
Lúc nghiêng đầu, ánh mắt của anh nhìn thấy chiếc xe BMW màu đen quen mắt.
Đồng tử mắt La Thanh Phong hẹp lại, điếu thuốc trong tay rơi xuống bát canh phát ra một tiếng động nhẹ.
Qua lớp cửa kính, anh nhìn thấy rõ ràng chiếc xe BMW của Hình Nguyên đang đỗ bên đường, một người đàn ông mặc comple đang cười nói gì đó với bố mẹ Hàn Hiểu.
La Thanh Phong đứng dậy lao như điên ra ngoài. Anh chưa kịp chạy ra khỏi cửa hàng đã nhìn thấy bố mẹ Hàn Hiểu cúi người bước vào ghế sau của xe.
Lòng La Thanh Phong nóng như lửa đốt, anh chưa kịp hét gọi thì cánh tay bị ai đó giữ lại. Quay đầu sang, hóa ra đó là một cô gái trẻ, nhân viên phục vụ của hàng ăn đang nhìn anh như sắp khóc, “Thưa anh, anh vẫn còn chưa thanh toán.”
La Thanh Phong vội vàng rút ví, lấy vài tờ tiền nhét vào tay cô gái, lúc chạy ra ngoài thì chiếc xe BMW màu đen đã chạy nhanh như một làn gió trước mắt.
La Thanh Phong men theo dòng người điên cuồng đuổi theo nhưng chiếc xe đó chạy nhanh quá, xe trên đường lại đông, trong chớp mắt, chiếc xe BMW màu đen đã lẫn vào giữa dòng xe, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.<