Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1247 lượt.
br>La Thanh Phong có một cảm giác thất bại kỳ lạ. Những điều mà anh yêu thích đang lần lượt bị đe dọa. Đầu tiên là phòng tranh, sau đó là Hàn Hiểu... ngay cả mẹ anh cũng đứng cùng bên đối lập với anh. Lúc này, sợi dây duy nhất giữa anh và Hàn Hiểu đã bị Hình Nguyên cắt mất.
Hai tay La Thanh Phong chống lên đầu gối, thở gấp, cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình bị vò thành một nắm, âm ỉ đau trong ánh nắng yếu ớt.
Khi điện thoại vừa được nối, giọng của Lưu Đông Pha nghe có vẻ hơi mất kiên nhẫn, “Thằng bé này, vẫn còn chưa chịu thôi sao? Cháu để chú phải nói với cháu thế nào...”
“Chú Lưu,” Giọng La Thanh Phong khàn khàn như hết hơi, “Dù thế nào cháu cũng là... người nhà của Hải Công, đúng không? Vì sao chú không thể cho cháu biết rõ mọi chuyện?”
Lưu Đông Pha thở dài, “Nói thế nào thì cháu cũng không phải là người nhà của Hàn Hiểu, trong sổ đăng ký nhân viên của công ty cũng không có tên cháu, vì thế có những chuyện chú không thể nói rõ ràng với cháu được.”
Điều khiến La Thanh Phong đau đầu nhất là Lưu Đông Pha luôn đẩy anh đứng ngoài những chuyện này, nhưng hiện tại, nếu không tìm ông ấy anh không khác gì đi mà không biết đường. Vì thế, một lần nữa anh lại hạ giọng, “Chú Lưu, đi cửa sau, được không?”
Lưu Đông Pha thất vọng, “Chú nói với cháu thế này, mặc dù sự cố lần này không phải do người gây ra nhưng có nhân viên bị thương, vì thế không tiện tiết lộ bí mật ra ngoài. Cũng vì điều này, vết thương của Hàn Hiểu không thể được báo lên cấp trên, cháu có hiểu không?”
La Thanh Phong không hiểu, “Việc báo cáo lên cấp trên có liên quan gì?”
“Nhân viên trên sàn thi công bị thương nhưng việc bị thương không thể để lộ, vì thế lãnh đạo công ty và lãnh đạo bên đầu tư cần bí mật chữa trị cho các nhân viên bị thương, cháu hiểu không?”
La Thanh Phong vẫn không hiểu lắm.
Lưu Đông Pha thở dài, “Nếu thật sự không hiểu thì đừng hỏi nữa. Ngay cả chú cũng không biết họ được dưỡng thương ở đâu.”
Điếu thuốc trên miệng La Thanh Phong rơi xuống, “Sao lại có thể...”
“Nhưng họ sẽ liên lạc với người thân của nhân viên bị thương.” Lưu Đông Pha yên lặng một lát rồi bắt đầu hiến kế cho anh, “Cháu nên chăm sóc bố mẹ Hàn Hiểu, tranh thủ thời cơ lấy thông tin từ họ. Có lẽ bây giờ họ đã nhận được tin tức rồi.”
La Thanh Phong cười khổ sở, cho dù họ đã nhận được tin tức thì bây giờ anh biết đi đâu tìm họ?
Sân khấu to bằng một chiếc bàn làm việc, phông nền vẽ bối cảnh là một hành lang và vườn hoa thời cổ, bút pháp tinh tế, màu sắc tươi sáng bắt mắt. Nhân vật rối nữ đang giơ tay áo, thỏ thẻ nói với nhân vật rối nam đẹp trai: “Vị công tử, tôi bị lạc đường...”
Hàn Hiểu không nhịn được ngáp một cái.
Tay cô đưa lên che miệng, chưa kịp hạ xuống đã nghe thấy Hình nguyên cười nhỏ: “Xem múa rối cũng thấy nhàm chán sao?”
“Vì sao không?” Hàn Hiểu lườm anh, “Từ nhỏ tôi đã không thích xem múa rối.”
“Vì sao không thích?” Hình Nguyên có vẻ rất ngạc nhiên, “Không phải các cô gái đều thích những thứ đồ chơi kỳ lạ này sao?”
Hàn Hiểu cười nhạt, “Vậy sao? Anh có kinh nghiệm như thế từ cô nương nào vậy?”
Ánh mắt Hình Nguyên bỗng nhiên sáng lên, tâm trạng rất vui vẻ.
Hàn Hiểu cảnh giác nhìn anh ta, trong lòng thầm nghĩ: Người đàn ông này đúng là không bình thường, chẳng qua mình chỉ tiện miệng nói một câu... mà anh ta đã phản ứng như vậy sao?
“Cô đang ghen à?” Hình Nguyên tiến lại gần, cẩn thận dựa cằm lên vai cô giống như một đứa trẻ đang làm nũng, “Hiểu Hiểu, cô đang ghen à? Tôi thề với cô, tôi chưa bao giờ dùng trò chơi này để lấy lòng bất kỳ một cô gái nào khác, thật đấy.”
Hàn Hiểu đẩy đầu anh ra, “Anh lấy gì để lấy lòng các cô nương có liên quan gì đến tôi?”
“Những cô gái đó...” Hình Nguyên thấy cô buông tay lại tiếp tục đến gần cô rồi trách móc, “Những cô gái đó vứt cho vài tấm séc là OK tất cả mọi thứ, cần gì phải mất nhiều công sức như thế này.”
“Anh thật là tầm thường.” Hàn Hiểu khinh bỉ đẩy đầu anh ra, cầm lấy chiếc gậy bên cạnh đứng dậy. Xương chân cô hơi bị rạn, vết thương phần thịt cũng chưa lành, bác sỹ dặn cô tạm thời không thể chịu được lực mạnh, nên đi lại đều phải dùng gậy chống như người tàn tật.
Cô rất sợ đau nhưng vết thương trên đùi hình như càng sợ càng thấy đau. Đang cắn răng chịu đựng, tay Hình Nguyên đã đưa ra đỡ lấy người cô.
“Anh bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra!” Hàn Hiểu tức giận trợn mắt nhìn anh ta, “Tôi có thể tự đi được!”
Hình Nguyên lại cười, giống như đang nhìn thấy một con mèo nhe nanh giơ vuốt với mình, “Nghe tôi nói này, Tiểu Hàn, rõ ràng là chân đau, rõ ràng là đi lại rất khó khăn, vì sao lại từ chối sự giúp đỡ của người khác như thế? cố gắng tỏ ra mạnh mẽ không phải là ưu điểm, hoàn toàn không cần thiết phải như thế.”
Hàn Hiểu hừ một tiếng.
“Không thích xem múa rối...” Hình Nguyên cúi đầu nhìn cô rồi hỏi với vẻ khó xử, “Vậy cô thích làm gì? Tình trạng của cô bây giờ không thể tham gia vào các hoạt động thể thao...” Nói rồi, mắt anh sáng lên, “Hay là chúng ta chơi cờ vây?”
Hàn Hiểu lắc đầu, “Không biết chơi.”
“Cờ tướng?”
“Không biết chơ