Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.
! Tôi nghe có người về nói, viện điều dưỡng đó có phong cảnh đẹp như tranh. Đợi bao giờ có cơ hội, tôi cũng phải xin đến đó một lần!”
Hàn Hiểu cười, “Cũng không tồi. Nhưng cháu không muốn đến đó nữa, đi làm thú vị hơn.”
Lưu Đông Pha lại cười, “Mọi người và Hồ Đồng muốn đến thăm cô nhưng tôi ngăn lại. Cô nghỉ ngơi thêm vài ngày, có thời gian chỉnh sửa lại bản vẽ. Bao giờ làm xong, cô liên lạc với Hồ Đồng. Tôi nói muốn để cô đi làm dự án ở lục địa, Hồ Đồng có vẻ không muốn rời xa cô. Việc này đều phụ thuộc vào câu trả lời của cô.”
Hàn Hiểu vội nói: “Cháu vẫn làm ở sàn thi công thôi. Không phải chú đã từng nói sao? Bị ngã ở đâu phải đứng dậy ở đó. Cháu hai lần lên sàn thi công đều không ở đó đủ hai mươi tám ngày, giống như đào ngũ vậy, chưa đâu vào đâu.”
Lưu Đông Pha cười lớn, “Tốt! Đợi sau này cô lấy chồng, chắc chắn tôi sẽ ưu tiên cô về làm dự án ở lục địa. Thế nào, Thanh Phong? Chú nói thế cháu yên tâm rồi chứ?”
La Thanh Phong chau mày, không phải vì lời nói của Lưu Đông Pha mà vì từ lúc xuống xe, Hàn Hiểu không hề ngẩng đầu nhìn anh.
Lưu Đông Pha dặn dò Hàn Hiểu vài câu rồi vội vàng chào tạm biệt.
Có lẽ vì không còn người ngoài ở đó nên bà Hàn bắt đầu không che giấu thái độ của mình với La Thanh Phong. Rõ ràng bà vẫn không quên cuộc gặp gỡ không vui vẻ ở nhà hàng lần trước, lần này gặp lại La Thanh Phong, bà giữ thái độ không lạnh nhạt không nhiệt tình nói với anh một vài câu rồi khoác tay ông Hàn bước lên nhà, vừa đi vừa bắt đầu than
thở, than thở thời tiết, than thở không có cửa bảo vệ, nhà vệ sinh rò nước, than thở căn nhà của Hàn Hiểu quá nhỏ, họ phải đến nhà nghỉ gần đó ở...
Thái độ của bà khiến Hàn Hiểu và La Thanh Phong đi phía sau bất giác nhìn nhau cười.
La Thanh Phong cố ý đi chậm lại, nhẹ nhàng cầm tay Hàn Hiểu. Bàn tay anh ấm nóng nắm chặt tay Hàn Hiểu, bóp nhẹ lên đầu ngón tay cô.
Hàn Hiểu nhìn xuống cái đầu xinh xắn của Vodka rồi ánh mắt dừng lại trên hai bàn tay đan vào nhau.
Cô biết bàn tay của La Thanh Phong rất đẹp, ngón tay thon dài tao nhã, đặc biệt là lúc anh cầm vật gì đó trong tay. Được bàn tay ấy cầm tay mình là điều mà Hàn Hiểu luôn mong đợi từ rất lâu, lâu đến mức không thể đếm được thời gian nữa.
Hàn Hiểu rất muốn nắm chặt lấy tay anh, kìm nén những đau thương, cảm giác bất an không biết phải làm gì xuống tận sâu ký ức, xóa tan những băn khoăn trong mọi góc khuất không thể chạm đến của con người cô để thế giới của cô trở lại đơn giản, chỉ có hai bàn tay đan lấy nhau, chỉ còn lại người mà cô đã mong chờ từ rất lâu.
Nhưng cô cầm tay anh rất yếu ớt. Cô muốn cầm chặt hơn nhưng không được, cảm giác này khiến cô chua xót, ánh mắt cô như có một lớp sương mờ bao phủ.
Người này là La Thanh Phong, cho dù tóc anh rối, ánh mắt anh có tia đỏ, nhưng anh ấy đúng là La Thanh Phong bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt cô. Hàn Hiểu rất muốn chạm lên mặt anh, nhưng một tay cô bị tay anh nắm lấy, một tay đang ôm Vodka nên cô không thể làm như thế.
Dường như nhận ra cô muốn làm gì, ánh mắt La Thanh Phong mỉm cười, bàn tay anh xiết chặt lấy tay cô rồi cúi người xuống, cẩn thận hôn lên môi cô
Hàn Hiểu không động đậy. Nhưng chỉ có cô biết, khi anh tiến sát lại gần cô, cô muốn trốn tránh. Cảm giác này hoàn toàn lạ lẫm khiến cô hoảng hốt. Vì vậy, Hàn Hiểu kiễng mũi chân, nép sát người vào lòng anh. Cô dùng đầu lưỡi chạm lên môi anh rồi không do dự hôn anh thật sâu khiến anh thở gấp và nhắm mắt lại.
Cô không muốn anh nhìn thấy đôi mắt tỉnh táo của mình nên tiếp tục làm như thế.
La Thanh Phong hơi lùi lại, dịu dàng dựa đầu lên trán cô. Hàn Hiểu tựa vào ngực anh, bất giác cúi đầu. Ánh mắt của anh khiến cô không dám đối mặt.
“Vì sao?” Ngón tay La Thanh Phong nhẹ nhàng chạm lên môi cô, giọng nói buồn bã, không biết đang hỏi cô hay hỏi chính mình, “Vì sao anh hôn em lại khiến em đau thương như thế?”
Chỉ là bệnh thái
Khuyết điểm duy nhất của cô ấy là quá yêu cậu, hoặc có thể nói là cô ấy quá chủ động yêu cậu. Bởi vì yêu cậu quá nên mới bị cậu xem thường.
Hàn Hiểu nghe đi nghe lại một bài hát không biết bao nhiêu lần nhưng cô không muốn ngồi dậy bấm chuột đổi sang chế độ tự động thay đổi bài hát. Mặc dù trong đêm yên tĩnh như thế này, tiếng hát chỉ khiến những buồn bã trong lòng cô càng lúc càng lớn, Hàn Hiểu vẫn yên lặng lắng nghe từng nốt nhạc.
Bài hát này Quách Dung Dung đã gửi vào máy tính của cô từ rất lâu, cô đã nghe qua vài lần nhưng không nhớ tên bài hát. Chỉ biết âm điệu rất nhịp nhàng, giọng ca sỹ nam trầm ấm và cuốn hút, ngoài những điều đó, bài hát không để lại cho cô bất kỳ ấn tượng sâu sắc nào. Hàn Hiểu vốn dĩ là người không muốn mất nhiều thời gian để nghe nhạc nhưng hôm nay khi nghe bài hát này, trời xui quỷ khiến thế nào cô lại chú ý đến lời bài hát, câu“Here I am” giống như một mũi tên xuyên vào tim cô.
Hàn Hiểu im lặng nằm trên thảm, tấm thảm lông dê New Zealand màu trắng giúp cô tránh được sợ lạnh lẽo của nền nhà. Nằm trên tấm thảm mềm mại đó