Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341337

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1337 lượt.

và Tiểu Phong đang ôm nhau thắm thiết trước cao ốc văn phòng hồi trưa.
Vừa nhìn thấy những tấm ảnh đó, Cố Hạo Ninh thoáng ngạc nhiên nhưng anh lập tức lấy lại bình tĩnh, không nói một lời.
“Chẳng... chẳng lẽ anh không giải thích gì sao?” Nhược Kỳ hơi hoảng sợ. Cô vốn định đợi xem vẻ mặt tái ngắt, thản thốt của Cố Hạo Ninh, đợi anh cuống quít giải thích, để anh dè dặt nài nỉ xin lỗi cô như anh vẫn thường làm. Thậm chí cô cũng đã nghĩ sẵn câu trả lời: “Một từ em cũng chẳng tin!”
Nhưng vẻ mặt hiện giờ của anh nghĩa là sao? Ngầm thừa nhận ư? Hay là phủ nhận?
“Em muốn anh giải thích thế nào?” Cố Hạo Ninh chầm chậm tựa lưng vào sofa, nhắm mắt lại.
“Anh bảo em muốn anh giải thích thế nào là sao? Cố Hạo Ninh, sao anh lại trơ tráo đến thế...” Nào ngờ vẻ mặt Cố Hạo Ninh lại bình thản, dửng dưng thế kia, Lâm Nhược Kỳ liền nổi trận lôi đình, giọng vút cao.
“Nhược Kỳ, chúng ta đừng cãi nhau nữa, được không? Khuya rồi, hàng xóm đều ngủ cả.” Cố Hạo Ninh mở mắt, ngắt lời Lâm Nhược Kỳ.
Cô đang tức giận đến muốn phát điên, lồng ngực phập phồng lên xuống, anh nhìn cô, thở dài. “Nhược Kỳ, từ khi kết hôn, chúng ta đã bắt đầu cãi vã, đến tận hôm nay. Anh thật sự quá mệt với cuộc sống cứ dăm bữa nửa tháng lại xung đột như vậy rồi, anh tin em cũng chẳng lấy làm dễ chịu. Thật ra, hai năm trước, trước khi đi Châu Âu, anh đã muốn kết thúc cuộc hôn nhân của chúng ta. Nhưng sau đó, cha mẹ em xảy ra chuyện, anh không thể bỏ mặc em. Anh đành cố gắng nhẫn nhịn, cố gắng trì cuộc hôn nhân của chúng ta. Nhưng mà Nhược Kỳ, em cảm thấy cuộc hôn nhân này liệu còn cần thiết để duy trì sao? Tình cảm của chúng ta đã sớm lụi tàn trong những trận cãi vã và giày vò kia rồi, nếu còn tiếp tục, ắt chỉ làm gia tăng nổi đau khổ thôi, chúng ta... có thể buông tha cho nhau được không?” Cố Hạo Ninh chầm chậm nói. Dứt câu, anh lặng lẽ nhìn Lâm Nhược Kỳ nhưng cô chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, Cố Hạo Ninh muốn ly hôn với cô ư?
“Anh! Anh nói gì? Anh muốn ly hôn? Chỉ vì cái ả hồ ly tinh đó mà anh muốn ly dị với em?”
Cô không thể tin nổi, cái ả đó, cái ả chẳng đẹp bằng cô lại có thể khiến Cố Hạo Ninh say mê đến mức này sao? Có phải đầu óc anh nhũn nước rồi không?
“Nhược Kỳ, anh muốn ly dị với em chẳng liên quan gì tới cô ấy cả. Ban nãy không phải anh đã nói rồi sao, hai năm trước, nếu như cha mẹ em không đột ngột qua đời thì anh đã định kết thúc cuộc hôn nhân của chúng ta rồi...”
“Anh nói dối!” Lâm Nhược Kỳ gào thét ngắt lời Cố Hao Ninh, cô chỉ cả thấy trước mắt tối sầm, cô ngồi phệt xuống thảm, mắt hoen đỏ. “Anh nói dối! Tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta, sao có thể phai nhạt cơ chứ? Không thể nào! Em không ly hôn, em quyết không ly hôn!” Cô loạng choạng bò đến bên sofa, ôm chặt chân Cố Hạo Ninh, khóc nức nở. “Hạo Ninh, ngoài anh ra, em không còn gì nữa, em cầu xin anh, xem như em cầu xin anh, đừng bỏ em, đừng bỏ em, được không, được không anh?”
“Nhược Kỳ!” Cố Hạo Ninh cúi đầu, nhìn Lâm Nhược Kỳ khóc lóc van nài dưới chân mình, lòng đầy đau xót. Cô trước nay luôn kiêu căng, điêu ngoa là thế, vậy mà giây phút này lại yếu đuối, bất lực khóc lóc như một đứa trẻ. Nhìn Lâm Nhược Kỳ như vậy, anh thật sự không nỡ nhẫn tâm.
Hít sâu một hơi, Cố Hạo Ninh lặng lẽ bế Nhược Kỳ đứng lên, từng bước đi về phòng ngủ, đặt cô xuống giường.
“Hạo Ninh, đừng rời xa em, cầu xin anh, đừng rời xa em!”
Lâm Nhược Kỳ ôm chặt cổ Cố Hạo Ninh không buông, đôi môi hoảng loạn hôn anh rối rít.
“Nhược Kỳ, đừng như vậy, Nhược Kỳ...” Cố Hạo Ninh từ lâu đã không còn cảm giác gì với Lâm Nhược Kỳ, những nụ hôn đột ngột này của cô chỉ càng làm tăng thêm nỗi đau khổ trong anh. Anh dùng sức kéo tay cô ra, chầm chậm xoay người, khẽ nói: “Em ngủ đi, anh sang phòng khách.”
“Hạo Ninh...” Lâm Nhược Kỳ ôm chặt bờ lưng của Cố Hạo Ninh, nói sao cũng không để anh rời đi. “Hao Ninh, đừng rời xa em, cầu xin anh, đừng bỏ em lại một mình...”
Cố Hạo Ninh ngồi cứng đờ bên giường, sống lưng thẳng tắp, chỉ cảm thấy từng cơn buốt giá từ người Lâm Nhược Kỳ lan dần ra toàn thân, thấm vào mỗi khớp xương, từng giọt máu.
Như có cơn sóng ập đến cuốn trôi rồi nhấn chìm anh xuống đáy hồ giá lạnh, mỗi hơi thở đều ngập tràn mùi vị của băng tuyết, chẳng có chút hơi ấm nào, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng sâu vô tận cùng cơn rét buốt thấu xương.
Rốt cuộc anh có thể làm gì? Anh như thấp thoáng trông thấy ánh sáng le lói cuối cùng của cuộc đời mình đang chầm chậm rời xa.
Khi Lâm Nhược Kỳ tỉnh dậy, ngoài cửa sổ, trời đã sáng rõ.
Mở cửa phòng ngủ, cô nhìn gian phòng khách trống trải, trên sofa bề bộn một tấm chăn mỏng. Cô chầm chập bước qua, những nơi chạm vào chỉ còn lại sự lạnh lẽo. Cố Hạo Ninh đã rời khỏi từ lâu rồi ư? Cô lại không hề hay biết.
Lâm Nhược Kỳ ngồi phệt xuống sofa, mặt vùi sâu trong tấm chăn Cố Hạo Ninh đã đắp, bật khóc trong câm lặng.
Cô đã biết từ lâu rồi, chẳng phải sao? Mấy năm nay, Cố Hạo Ninh quanh năm suốt tháng bôn ba khắp nơi, liên tục đi nước ngoài công tác. Dù là ở nhà cũng rất hiếm khi về ăn cơm, luôn miệng nói là đi tiếp khách, mỗi lần về n