Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341318

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1318 lượt.

nh đầu Bruges”!”
“Cô từng đến Bruges rồi ư?” Đứng bên cửa sổ sát sàn, Cố Hạo Ninh nhìn dòng người xe tấp nập giữa lòng thành phố phồn hoa bên dưới, nhàn nhạt hỏi.
“Vâng, em từng đến đó một lần.” Lạc Hân nhìn gương mặt nghiêng của Cố Hạo Ninh, trong đôi mắt hơi cụp xuống ấy dường như chẳng có lấy một chút xao động nhưng Lạc Hân vẫn lờ mờ nhận thấy giọng anh thoáng run rẩy.
Ban nãy, sau khi cô nói dứt câu “mối tình đầu Bruges”, Cố Hạo Ninh đã thản nhiên bảo quản lý các nhóm dựa theo ý tưởng của cô đi tìm những thắng cảnh du lịch mới rồi tuyên bố kết thúc buổi họp. Tuy đã đến giờ tan ca nhưng Lạc Hân vẫn không rời đi, cô lặng lẽ ngồi đợi. Quả nhiên, hai mươi phút sau, Cố Hạo Ninh gọi cô vào văn phòng của anh.
Khi cô bước vào, anh đang lẳng lặng đứng bên cửa sổ. Ánh chiều tà vàng nhạt xuyên qua lớp kính trong suốt, rọi xuống người anh, toàn thân anh như được bao bọc trong một quầng sáng hư vô, cô liêu đến khó tả.
“Cô đi đến đó lúc nào?” Câu hỏi của Cố Hạo Ninh cắt đứt mạch suy tư của Lạc Hân, cô định thần, thoáng ngập ngừng, rồi khẽ đáp: “Chắc khoảng hơn một năm trước.”
“Hơn một năm trước…” Cố Hạo Ninh lẩm bẩm, lúc đó Tiểu Phong ắt vẫn còn đang ở châu Âu?
“Giám đốc Cố, anh cũng từng đến Bruges rồi ư?” Lạc Hân dè dặt quan sát sắc mặt của Cố Hạo Ninh, khẽ hỏi.
Hồi lâu sau, bầu không khí trong phòng như đã đông cứng, Cố Hạo Ninh mới chậm rãi cất tiếng: “Tôi chưa đến nhưng từng nghe người khác nhắc đến.”
Nỗi buốt giá thấm đượm niềm thương nhớ đó như một dòng suối mát lạnh khiến Lạc Hân bỗng cảm thấy hơi rùng mình giữa buổi chiều đầu hạ này. Nhất thời cô cũng không biết nên nói gì, chỉ lặng câm nhìn nắng chiều vàng ươm bên ngoài cửa sổ dần nguội tắt chuyển sang màu đỏ thẫm tĩnh mịch, từng tia nắng tối dần, hắt lên người Cố Hạo Ninh đang đứng lặng bên cửa sổ, buồn tênh.
Không biết đã trôi qua bao lâu, tia nắng cuối cùng của hoàng hôn đã khuất sau đường chân trời, căn phòng như chìm vào u tối, Cố Hạo Ninh lúc này mới hoàn hồn. Anh xoay đầu qua, ngờ đâu phát hiện Lạc Hân vẫn đứng yên tại chỗ, bất giác hơi bối rối. “Xin lỗi, đã khiến cô về trễ rồi. Đề xuất của cô trong cuộc họp hôm nay rất tốt, trước cuối tuần này, cô hãy làm một bản kế hoạch, không vấn đề gì chứ?”
“Vâng, không vấn đề!” Tuy ánh sáng xung quanh yếu ớt, Lạc Hân không thấy rõ vẻ mặt của Cố Hạo Ninh nhưng cô nhận ra giọng anh hiền hoà và ân cần mà thường ngày không có, trái tim cô chợt run rẩy, giọng cũng run run.
“Nếu không có chuyện gì khác, cô về sớm đi.” Cố Hạo Ninh quay lại, ngồi xuống bàn làm việc, tỏ ý Lạc Hân có thể ra ngoài.
“Cạch!” Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, lúc này, Cố Hạo Ninh mới suy sụp ngả vào lưng ghế.
Bruges, mối tình đầu Bruges, anh vẫn nhớ, trong buổi chiều ấm áp đó, Tiểu Phong đã ví von Bruges bằng vẻ kiên định và dịu dàng, cho anh biết rằng, cái gì gọi là khắc cốt ghi tâm, cái gì là một lòng sắt son không đổi.
Lặng lẽ chìm vào bóng tối, anh cảm nhận từng cơn sóng mệt mỏi và buồn bã đang ào ạt dâng trào chiếm lấy mỗi tế bào trong người mình, anh không muốn kháng cự, cũng chẳng còn sức để vùng vẫy. Để mặc cho dòng suy tư cuốn vào vực thẳm vô tận, lặp ngụp giữa trầm luân. Những hồi ức vụn vỡ, từng chút từng chút hiện về trong ký ức, như có biết bao sợi tơ tằm cực mảnh nhưng vô cùng dẻo dai bám sâu vào da thịt kéo tới kéo lui, không gây tổn thương, cũng chẳng làm rỉ máu nhưng lại đau thấu xương, chẳng thốt nên lời.
“Ting ting ting!” Điện thoại trên bàn bất chợt đổ chuông, Cố Hạo Ninh nhấc máy nghe, là mẹ anh gọi, giục về ăn cơm.
Hơn tám giờ, Cố Hạo Ninh về đến nhà, mới phát hiện Lâm Nhược Kỳ vẫn chưa về, cô nói tối phải ở lại văn phòng để tăng ca.
Anh cùng cha mẹ ăn cơm xong thì nghe ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm rền đinh tai.
“Mưa lớn thế kia, không biết Nhược Kỳ hôm nay có mang theo ô không.” Mẹ Hạo Ninh lo âu nhìn cơn mưa đột ngột đổ xuống xối xả, dò hỏi Cố Hạo Ninh: “Nếu không mệt thì con đi đón Nhược Kỳ nhé? Nó bảo tối nay phải tăng ca đến chín rưỡi.”
Đưa mắt nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ tối. Cố Hạo Ninh gật đầu, mặc áo khoác rồi lấy chìa khoá xe đi ra cửa. Anh lái xe đến trước cao ốc của công ty Nhược Kỳ, đúng lúc trông thấy cô bước ra. Anh dừng xe bên cạnh Nhược Kỳ, bấm còi. Lâm Nhược Kỳ ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, nào ngờ là xe của Cố Hạo Ninh, hai mắt vụt sáng rỡ, thốt lên kinh ngạc: “Hạo Ninh, sao anh lại đến đây?”
Cố Hạo Ninh dừng xe, kéo cửa kính xuống, hơi mím môi: “Anh thấy trời mưa to nên qua đón em về.”
Suốt quãng đường, Lâm Nhược Kỳ phấn khởi khôn xiết, liên tục nhìn sang Cố Hạo Ninh. Hai người về đến nhà, mẹ Hạo Ninh vẫn còn thức đợi hai người, thấy con trai và con dâu cùng đi vào thân mật, bà nở nụ cười vui mừng, bước vào bếp, bưng ra một bát canh ngân nhĩ hạt sen, đưa cho Lâm Nhược Kỳ. “Nhược Kỳ, tối tăng ca chắc con ăn chưa no. Cái này phần con, vẫn còn ấm, mau uống kẻo nguội!”
“Cảm ơn mẹ!” Lâm Nhược Kỳ vội nhận lấy bát canh, quay sang hỏi Cố Hạo Ninh một cách tự nhiên: “Anh cũng uống chút nhé?”
“Không cần, lúc ăn cơm tối, anh đã uống rồi!” C