Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1308 lượt.

ô lại hát bài đó?”
“Bài đó? Khoảnh khắc hạnh phúc à?” Lạc Hân mỉm cười ngẩng lên. “Em rất thích bài hát đó, thích cảm xúc trong bài hát, thích cảm giác bất chấp tất cả vì tình yêu, dẫu chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi cũng cam lòng.”
“Nhưng chỉ vì một khoảnh khắc ngắn ngủi mà có khi phải trả giá bằng cả cuộc đời, thế cũng không quan tâm, không hối hận ư?” Cố Hạo Ninh đau đáu nhìn Lạc Hân, anh không biết mình làm sao nữa, đột nhiên lại muốn hỏi Lạc Hân câu đó, thậm chí anh tha thiết chờ đợi câu trả lời từ cô.
“Không hối hận!” Lạc Hân chậm rãi đáp, thẳng thắn nhìn vào ánh mắt của Cố Hạo Ninh, giọng kiên quyết không chút do dự. “Một khoảnh khắc hạnh phúc so với cả đời bất hạnh, em thà chọn cái trước. Cuộc đời chúng ta vốn dĩ rất ngắn ngủi, thậm chí không biết mình sẽ đột nhiên ra đi lúc nào, thế tại sao không cố nắm bắt mỗi giây phút của hiện tại, dốc hết nhiệt huyết để yêu và giành lấy tình yêu chứ? Dẫu chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng khi đã có được tình yêu, có được hạnh phúc mới không hoài phí đã sinh ra trên đời này, đã được sống một lần, không đúng sao?”
“Có được tình yêu, có được hạnh phúc mới không hoài phí đã sinh ra trên đời này, đã được sống một lần?” Cố Hạo Ninh lẩm bẩm lặp lại lời của Lạc Hân, trong đầu hiện lên gương mặt hiền dịu của Tiểu Phong. Cô cũng từng hát bài này cho anh nghe nhưng khi hồn phách cô tiêu tán vì mối tình này, liệu cô có thực sự không hề hối hận, không chút oán trách?
“Giám đốc, Giám đốc? Anh vẫn ổn chứ?”
“Ơ, tôi không sao. Cô tăng ca xong chưa? Cùng về nhé?” Cố Hạo Ninh đứng dậy, đè nén mọi cay đắng xuống đáy lòng, sắc mặt lại khôi phục vẻ điềm tĩnh, bình thản. Lạc Hân đi theo anh rời khỏi phòng trà, tắt đèn, khẽ thở dài.
Hai người bước vào thang máy, nhìn đèn báo hiệu nhấp nháy sáng xuống mỗi tầng, Lạc Hân cất tiếng đánh tan bầu không khí trầm lặng: “Nghe nói, phòng Marketing có không ít cơ hội được ra nước ngoài khảo sát, chừng nào thì có thể đến lượt em?”
“Ra nước ngoài khảo sát? Cô vẫn để tâm đến việc đó ư? Lúc du học bên Pháp, chắc cô đã đặt chân khắp châu Âu rồi ấy chứ?”
“Ha ha, lúc đó chỉ đi vài nơi cưỡi ngựa xem hoa thôi, dù gì khi đó em vẫn là sinh viên nghèo mà. Hơn nữa, những nơi đẹp thật sự thì ngắm nhìn trăm ngàn lần vẫn không chán!”
Nói đến đây, cửa thang máy bật mở, Cố Hạo Ninh vừa bước ra ngoài vừa lơ đãng hỏi: “Ồ? Thế cô còn muốn đi đâu?”
“Rome! Em luôn muốn được trở lại Rome lần nữa!”
Chìa khoá xe trong tay Cố Hạo Ninh rớt xuống sàn, vang lên một tiếng “keng”.
Cố Hạo Ninh chầm chậm cúi xuống nhặt lấy chìa khoá rồi đứng dậy, cười giễu. “Thật là, đến cả chiếc chìa khoá cũng không cầm chắc…”
Lạc Hân im lặng nhìn Cố Hạo Ninh, ánh đèn sáng soi rọi xuống nhưng chẳng thấy một tia sáng nào nơi đáy mắt anh, chỉ có nỗi vô vọng và lặng ngắt vô tận như miệng giếng ngàn năm đen hun hút, chẳng vương chút sức sống. Có lẽ có những chuyện thực ra chưa hề trôi xa, cũng chưa bao giờ quên lãng






Vỡ Tan

Khi Cố Hạo Ninh về đếnn hà, cha mẹ anh đã ngủ say. Anh đi vào phòng ngủ, Lâm Nhược Kỳ đang chong đèn chờ, cô lập tức trông thấy bàn tay phải băng gạc của anh.
“Tay anh sao thế?”
“Không sao, bị cứa trúng thôi.”
“Sao lại bị thương? Anh đến bệnh viện băng bó à? Bác sĩ nói sao…” Vừa hỏi, Lâm Nhược Kỳ vừa định kéo tay Cố Hạo Ninh qua kiểm tra.
Bên tai lại vang lên câu nói của Đinh Hồng lúc trưa: “Tối hôm qua? Chắc là chị thư ký cùng đi với anh ấy. Tối qua em không ở cùng anh Ninh.”
Nỗi đau xé lòng nhanh chóng lan khắp tứ chi, như muốn xé rời máu thịt thành những mảnh vụn đầm đìa máu mới chịu cam lòng. Nhưng vẫn có một luồng sức mạnh quật cường, cố gắng ngăn chặn nỗi quyết liệt huỷ thiên diệt địa đó, cố chấp gìn giữ nơi mềm mại và ấm áp sau cùng dưới đáy lòng. Dẫu toàn thân đã bị nỗi đau khắc cốt kia cắt nát, chằng chịt thương đau nhưng vẫn kiên quyết không lùi bước.
Dòng nước ấm nóng chảy dọc cơ thể, những hình ảnh dĩ vãng ùn ùn hiện về. Những chua xót, đắng cay, những dằn vặt, trắc trở đến nay vẫn hiện rõ mồn một ngay trước mắt. Cô đã vất vả kiên trì, lặn lội quãng đường dài, từng chút trồng nên màu xanh hy vọng giữa cánh đồng hoang vắng, sức sống và hy vọng sắp sửa hé nở lần nữa, sao cô có thể từ bỏ? Sao chấp nhận từ bỏ được chứ?
Tắm xong, Lâm Nhược Kỳ đến trước cửa thư phòng, khẽ gõ cửa.
Vài giây sau, Cố Hạo Ninh ra mở cửa nhưng chỉ he hé một khe hở nhỏ. Do đứng ngược sáng, Lâm Nhược Kỳ không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt anh, cô hít sâu một hơi, giọng run run: “Đã khuya lắm rồi, anh nghỉ ngơi sớm nhé!”
“Anh không buồn ngủ, còn vài việc chưa giải quyết xong, em cứ ngủ trước đi.”
“Ồ!” Lâm Nhược Kỳ khẽ đáp, môi mím chặt nhưng không xoay gót rời đi.
Cố Hạo Ninh nắm tay nắm cửa, nhướn mày. “Còn chuyện gì nữa à?”
“À ừm, gần đây, ngoài rạp đang chiếu Mật mã Da Vinci, nghe đồn hay lắm, anh có thể cùng em đi xem không?” Lâm Nhược Kỳ nói một hơi, dứt câu, ngẩng đầu bịn rịn nhìn Cố Hạo Ninh, hai tay bất giác nắm chặt gấu áo,


Insane