Tác giả: Đào Tử Hạ
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 134710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/710 lượt.
chăn.
- Chờ em khỏe rồi anh sẽ đi...
- Nếu anh còn ở đây thì em không bao giờ khỏe được! Anh đi đi! Em không muốn nhìn thấy anh! – Tại sao khi nói ra những lời nói làm tổn thương tới anh, trái tim cô lại đau như thế?
Giọng anh trầm xuống, gần như lạc đi:
- Em thực sự không muốn nhìn thấy anh?
- Đúng! Anh đi đi thì em sẽ khỏi. – Cô nói dối anh.
Rất lâu, rất lâu sau, cô vẫn nằm trong chăn ho nhẹ một tiếng, không có động tĩnh gì. Cuối cùng thì anh cũng đã đi, đi thật rồi. Cô thất vọng nghĩ. Cô vừa nhớ anh, vừa tức giận, vừa thấy mâu thuẫn. Cô âm thầm rơi lệ rồi cuối cùng ngủ thiếp đi khi những giọt nước mắt vẫn còn vương trên má.
Dần dần cô đã nhìn thấy có một chút ánh sáng qua kẽ hở của dải Chick. Cô biết mắt mình không bị mù nên yên tâm hơn nhiều, rất ngoan ngoãn nghe lời y tá uống thuốc, tiêm thuốc. Cô y tá ngày nào cũng mang tới một bó hoa khác nhau, có lúc là hoa hồng, có lúc là bách hợp, cũng có lúc là một loài hoa nào đó mà cô không biết tên.
- Em thích thật, ngày nào cũng có người tặng hoa. – Cô y tá trẻ nói với giọng ngưỡng mộ. – Chị lớn thế này rồi mà chưa bao giờ được ai tặng hoa hồng.
- Vậy thì tặng cho chị đấy. – Bảo Lam cười nói. Dù sao cô cũng không nhìn thấy gì, cần hoa làm gì. Chẳng cần nghĩ cũng biết là Ân Tá tặng cho cô, hôm đó bị cô đuổi về, anh không tới lần nào nữa. Mấy hôm nay đêm nào cô cũng gặp ác mộng, mơ thấy khuôn mặt bố toàn là máu. Cô khóc lớn trong cơn mơ, bố nói với cô rằng, đừng trách anh chàng đó, đừng trách Lâm Ân Tá. Bố càng bảo cô đừng trách anh thì cô lại càng khóc lớn. Anh đã bị cô đuổi đi rồi, sẽ không quay lại nữa đâu.
Lúc tỉnh lại, mí mắt cô đau nhói vì nước mắt, cô nghẹn ngào gọi tên một người.
Lần này cô không gọi "mẹ" mà gọi tên "Ân Tá".
Đừng đi, đừng đi. Cuối cùng rồi cô cũng sụp đổ. Đừng đi.
Em không muốn anh đi.
Khi bác sĩ tới kiểm tra tình hình cho cô, dặn dò:
- Yên tâm mà dưỡng bệnh, đừng có sốt ruột, bạn trai cháu đã sốt ruột lắm rồi.
Ngải Linh Linh tới thăm cũng nói:
- Anh chàng Lâm Ân Tá đó đã thành một vị phật hóa thạch rồi, chắc chắn có một ngày sẽ được lên Niết bàn.
Ngay cả đồng nghiệp của Lâm Ân Tá, anh Trương tới thăm cũng nói:
- Yên tâm dưỡng bệnh đi cô bé. Em đừng giận Ân Tá nữa, cả đời này anh chưa bao giờ thấy cậu ấy lo lắng như thế.
Liệt Nùng tới thăm đúng lúc cô đã ngủ, trong giấc ngủ cô còn lẩm bẩm gọi tên Ân Tá. Liệt Nùng ngồi bên giường cô rất lâu, nhìn đồng hồ nhích từng phút, từng giờ, cuối cùng để lại quà rồi ra về.
Duy chỉ có Ân Tá là không tới.
- Lúc em ngủ, có ai tới thăm em không? – Bảo Lam hỏi y tá.
Cô y tá nghĩ một lát:
-... Có thì có.
- Con trai hay con gái? – Tim Bảo Lam đập mạnh, vội vàng hỏi.
- Con trai. – Cô y tá nói. – Trônggiống như một bác sĩ.
- Bác sĩ? – Bảo Lam thất vọng thấy rõ, Ân Tá đâu có giống bác sĩ.
- Đúng rồi, chắc là bác sĩ, cả người nồng nặc mùi thuốc sát trùng, lúc ra ngoài còn dặn chị làm thế nào để chăm sóc cho em, còn oai hơn cả bác sĩ điều trị chính. – Cô y tá tức giận nói. Bảo Lam cười thầm, người này chắc chắn là Liệt Nùng.
Một buổi sáng sớm hai tuần sau, y tá giúp Bảo Lam tháo Chick quanh mắt dưới sự hướng dẫn của bác sĩ. Lâu ngày không nhìn thấy ánh sáng, cô chớp chớp mắt, trong ánh sáng mờ mờ, hình như cô nhìn thấy Ân Tá đứng đằng sau bác sĩ, cô lập tức mở lớn mắt, đúng là anh!
- Anh... sao anh lại ở đây? – Cô lắp bắp hỏi. Ân Tá gầy đi rất nhiều, hai mắt thâm quầng. Bác sĩ và y tá đồng loạt nói:
- Anh ấy à? Sợ cô đuổi anh ấy đi nên không dám lên tiếng. Lúc nào anh ấy cũng ở đây, suốt nửa tháng rồi! Còn dặn chúng tôi không được nói cho cô biết!
Vậy nửa đêm cô gọi tên anh, hỏi y tá có ai tới thăm cô không... Những chuyện này Ân Tá đều biết? Bảo Lam đỏ mặt.
Cô y tá ôm mặt:
- Nếu tôi mà có một anh người yêu vừa chung tình vừa đẹp trai như thế...
Ân Tá nắm tay cô, dìu cô xuống giường, giúp cô mặc áo khoác ngay trước sự chứng kiến của mọi người. Anh mua một đôi tất và một đôi dép lê mới, quỳ xuống xỏ vào cho cô. Khi bàn tay ấm áp của anh chạm vào đôi chân lạnh giá của cô, mấy cô y tá bên cạnh đều thì thầm với nhau:
- Nếu có người đối xử với mình tốt như vậy...
Đúng vậy, Bảo Lam, có người đối xử tốt với mày như thế, mày còn đòi hỏi cái gì? Giây phút đó, hình như cô đã nghĩ thông suốt, nắm chặt tay anh:
- Sau này... cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng không được lừa em.
Ân Tá sững sờ rồi vội vàng đáp:
- Nóng không? – Anh hỏi.
Cô ngơ ngẩn cười, nụ cười rất ngọt ngào:
- Không nóng. – Hạnh phúc tràn đầy trên khuôn mặt cô. Người mẹ ngồi trên chiếc ghế khác uống canh, chiếc thìa sứ khuấy đều trong bát, vang lên những tiếng lạch cạch.
- Anh Lâm. – Bà lên tiếng gọi anh.
- Bác cứ gọi cháu là Ân Tá được rồi.
- Ồ, Ân Tá. – Bà đặt chiếc thìa xuống, đứng lên. – Cậu qua đây với tôi, ngoài ban công có một cái móc bị hỏng...
- Mẹ, mẹ coi anh ấy là thợ sửa cho nhà mình hả? – Bảo Lam trách mẹ. Bà lườm cô rồi cười nói. – Còn chưa g