Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.
chọc cánh tay, Ôn Miên xoay người, tránh sự quấy rầy của cô: "Ừ, anh nói đi."
Người đàn ông ở bên kia đắn đo trong chốc lát, nói: "Anh có vị chiến hữu già ở Liêu Ninh, vẫn luôn muốn anh đến nhà ông ấy chơi." Không đợi Ôn Miên hỏi, anh đã không nhanh không chậm nói trọng điểm: "Cuối tuần có rãnh không? Có muốn cùng đi hay không?"
Nhất thời cô thật không biết phải trả lời như thế nào, để cho cô nói \'Muốn\', dường như rất ngại. Còn nếu nói \'Không muốn\', có khi nào bị trung tá trực tiếp tiêu diệt hay không?
Cù Thừa Sâm dường như đoán được suy nghĩ của cô gái nhỏ này, vẫn cười nhẹ một tiếng: "Tháng mười một bộ đội có diễn tập đối nội, sau khi kết hôn có thể sẽ không có cơ hội cùng em ra ngoài được, cho nên, cơ hội lần này rất khó có được."
Giờ phút này, Chu Như cũng hận không thể đoạt lấy điện thoạt thay cô ngốc này đáp ứng!
"Bạn thân, trung tá là muốn cùng cậu đi hưởng tuần trăng mật trước đó! Tuần, trăng, mật!"
Đi nghỉ tuần trăng mật trước? Ôn Miên nghe nói như thế, thiếu chút nữa trược tiếp té xuống ghế, sau khi tĩnh táo lại cô đẩy cô bạn nhàn rỗi không có chuyện gì làm này ra, xong mới đáp ứng: "Em có thể xin nghỉ, không có vấn đề gì."
Thật ra Ôn Miên suy nghĩ rất đơn giản, quân nhân phải ở trong quân đội lâu dài, làm huấn luyện viên \'hoa dao\' như Cù Thừa Sâm càng khó có thời gian rãnh rỗi hơn, kì nghỉ lần này chắn anh đã gom góp từ trước, cơ hội đi dụ lịch khó có được như thế, dĩ nhiên không thể cự tuyệt.
Cù Thừa Sâm theo thường lệ hỏi thăm Ôn Miên mấy câu, lúc này mới cúp điện thoại, cô thở dài một hơi, chống lại đôi mắt nhỏ quyến rũ như tơ của Chu Như: "Tiệc rượu của hai người khi nào làm? Cũng thể quên cho người làm mai là mình đây mười tám cái chân giò lợn đâu."
"Sao nhanh như vậy được." Ôn Miên cười yếu ớt, tiếp tục làm việc.
"Cũng đúng, trước hưởng trăng mật, sau đi công chứng, không nghĩ tới sếp Cù của chúng ta cũng đi theo trào lưu."
Ôn Miên mặc kệ cô, suy nghĩ một chút, cuối cùng không cam lòng yếu thế: "Cậu và anh cảnh sát giao thông nhỏ kia như thế nào rồi?"
"Đừng! Cậu đó, mình và anh ta không có chút xíu quan hệ nào hết! Anh ta là một người không có mắt."
Chu Như nhớ tới Vương Giác liền giận dữ, Ôn Miên nói người này có ý tứ đối với cô, nhưng cô chưa từng thấy Vương Giác biểu lộ tâm tư gì. Nhưng nếu không quan tâm cô, vậy một ngày ba lần sáng, trưa, tối gửi cho cô tin dự báo thời tiết là có ý gì?
"Aizzzzzzzz, mình muốn nói, kể từ lúc Ngụy Tây Kiều bắt cá hai tay, mình không bao giờ..........tin tưởng vào tình yêu nữa."
Cô chẳng qua cũng chỉ là thuận miệng nói như thế, nhưng Ôn Miên không biết nghĩ thế nào, chợt không ngăn được miệng nói: "Chuyện này anh ta cũng chỉ có một phần trách nhiệm thôi."
"Cậu thật là, bắt cá hai tay mà chỉ chịu một phần trách nhiệm?..........Chẳng lẽ hắn là GAY?"
Ôn Miên trợn mắt nhìn Chu Như một cái, không nhiều lời nữa. Cô lấy trong ngăn kéo ra một tờ đơn xin nghỉ phép, bắt đầu điền từ tên họ.
Người đàn ông kia chẳng qua chỉ là đi Liêu Ninh thăm chiến hữu cũ thôi, sao có thể xem như là đi tuần trăng mật trước chứ? Chẳng qua, cả nước lớn như vậy, anh lại hết lần này đến lần khác lựa chọn Liêu Ninh, chỗ đó..........
Ôn Miên có một dự cảm kỳ quái, nếu như nói đây là do ông trời sắp đặt, cô cũng sẽ cố gắng thuận nước đẩy thuyền.
**********
Sau khi tan sở, Ôn Miên kéo thân người mệt mỏi đến không chịu nổi về nhà.
Thành thật mà nói, công việc mỗi ngày của cô không nhiều, làm thêm giờ cũng chỉ là thỉnh thoảng mới có. Nhưng không biết thế nào, Ôn Miên cả ngày luôn phập phòng không yên, nghĩ đến ngày mai lại phải ngồi ở chỗ đó, cô liền hận không thể bệnh nặng không dậy nổi.
Cúi đầu lấy chìa khóa trong túi xách, không khỏi nghĩ đến Cù Thừa Sâm đang luyện binh trong căn cứ.
Anh luôn luôn nắm chắc thắng lợi trong tay, luôn biết mình muốn cái gì. Một trong những sức quyến rũ của anh chính là kiên quyết, dứt khoát, không giống như cô, đặc điểm lớn nhất chính không quả quyết, thật là khiến cho người ta chán ghét.
Bọn họ đúng là hai loại người khác nhau.
Ôn Miên cười chua chát, công việc không thích hợp còn có thể tùy lúc thay đổi, kết hôn mới chính thức được coi là một môn kỹ thuật sống.
Hai mẹ con đang ăn tối trong phòng khách, cuối cùng cô mới nhiệt tình nói cho mẹ biết mình có ý định sống chung với Cù Thừa Sâm.
Bà Nghiêm thật đúng là không giống những bà mẹ bình thường, bà thấy bộ dáng mỉm cười của con gái, đột nhiên hỏi cô: "Con ở chung với người ta, có gì phải ấp úng chứ?”
Ôn Miên luôn không có chút khí thế nào trước mặt bà, hèn nhát nói: "Không có."
Khuôn mặt người phụ nữ như chém đinh chặt sắt: "Mẹ nói thật với con..........nhà chúng ta không xứng với nó."
Cô nghe bà nói xong có chút bối rối.
Mặc dù, quả thật là không xứng.
Anh là trung tá, nhà ba đời làm quân, nhưng khi chuyện này bị bà Nghiêm bày ra trước mắt, trong lòng cô không biết là mùi vị gì, từ nhỏ thành kiến bà Nghiêm đối với cô khiến cô rất ấm ức, Ôn Miên muốn có một ngày, bà cũng có thể vẻ vang vì cô.
Chẳng q